Mộc Châu – nơi ấy em đừng đi :):)

06.02.2012
By
news , information,business,investment,helth news,business,politics news and information

Chưa đi chưa biết Mộc Châu

Đi rồi mới thấy lâu lâu lại thèm. :) :)

Mộc châu 2 năm trước đây. Nhớ Hương, Đạt, Hậu quá!

Mộc Châu 2012, nắng chói chang

Sau một lần trì hoãn và một vài thoáng cái chần chừ, chúng tôi vẫn quyết định đi Mộc Châu dù trong lòng vẫn còn một chút miễn cưỡng bởi sự lo lắng về thời tiết trên đó. Hơn 7 giờ sáng, chúng tôi xuất phát tại Phạm Văn Đồng, Hà Nội, đi một mạch không dừng đến địa danh tự sáng tác có tên là Đèo Trắng để ‘xả lũ’ và ăn ngô nướng. Nhà vệ sinh ở đây to chưa từng thấy, cửa chính, cửa sổ và mái che đều được làm bằng sương mù, hẳn các bạn sẽ muốn thử cảm giác này, đặc biệt là các bạn nữ. :) :) Sở dĩ người ta gọi là Đèo Trắng’ bởi vì quanh năm nơi đây toàn sương mù giăng kín. Chỉ có thằng ngốc mới tìm cụm từ ‘Đèo Trắng’ trên google bởi vì bạn sẽ không thể tìm thấy cái địa danh chính thức nào có cái tên như thế cả. Vì sao tôi nói vậy? Vì tôi đã làm việc đó thay bạn rồi. :) :)

Dừng tại Đèo Trắng. Đèo Trắng nói ngược lại là gì nhỉ? :) :)

Vừa ra khỏi Đèo Trắng, chúng tôi bắt gặp ngay ông mặt trời chiếu ánh sáng ấm áp lên những khuôn mặt vốn đã rất xinh đẹp của các cô gái cùng đoàn. Nếu có một điều ước cho loài người, tôi chỉ ước ai cũng có trái tim của ông Mặt trời để ‘gieo những hạt nắng vô tư’ như trong bài hát “Khát vọng” của Nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn và cũng bởi “Mặt trời chưa bao giờ nói với Trái đất rằng “anh nợ tôi đấy”. Đoạn đường từ Đèo Trắng đến Thung lũng Mai Châu có chất lượng tốt, vô cùng đẹp với những khúc cua tay áo uốn lượn. Đoạn đường này là nơi lý tưởng cho những tay đua mô tô phân phối lớn chạy với tốc độ trên 100km/h và ôm cua với tốc độ 80km/h. Nhìn mà phê và cũng hơi ghê. :) :)

Thung lũng Mai Châu ở dưới kia kìa

Đủ 8 người của đoàn nè

Dừng chân chốc lát để ngắm nhìn Thung Lũng Mai Châu, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình lên Mộc Châu. Đến địa phận Hang Kia, Pà Cò, chúng tôi quyết định thay đổi cung đường. Thay vì tiếp tục theo Quốc lộ 6, chúng tôi chọn đi theo hướng Hang Kia, Pà Cò dù chúng tôi không phải là những dân phượt chuyên nghiệp hay dám gọi mình là các ‘phượt tử’ và dù những người dân ở đây nói với chúng tôi là đừng đi vì đường xấu lắm. Tôi đoán là đã có nhiều bạn thử cung đường này để tăng thêm thêm cảm giác bởi Hang Kia, Pà Cò đã từng được biết đến với điều mà người ta không muốn nghe đến. Thật vất vả cho những chiếc xe máy cà tàng của chúng tôi vì luôn phải chạy ở số thấp để leo lên và tụt xuống những con dốc đá lổn chổn, nham nhở, trần truồng, vừa phải mang trên mình hơn tạ thịt đã được trừ bì. :) :) Đường đi khó nhưng chúng tôi được đền bù bởi những vườn mận nở hai trắng hai bên đường và cái cảm giác như mình vừa làm được việc gì đó lớn hơn điều mình dám nghĩ. Thật cái gì cũng có giá của nó.

Một số hình ảnh trên đường đến Thị trấn Nông trường Mộc Châu qua Hang Kia, bản Pà Cò

Sau khi thoát khỏi cảm giác hơi ớn lạnh và sợ khi đi qua bản Pà Cò, chúng tôi ra Quốc lộ 6 ấm áp để dừng ăn “sau trưa” và nhận phòng khách sạn. Quán 64 là nơi chúng tôi dừng để ru ngủ những cái dạ dày đang khóc lóc thảm thiết. Món bê chao với những miếng thịt to tướng được những chuyên gia ẩm thực với cái đầu nghi ngờ đánh giá là món ‘lợn chao’, còn món cá sông được đánh giá là món cá nuôi trong chậu. :) :) Dù đánh giá thế nào đi nữa, có vẻ như những cái dạ dày đều hài lòng.

Món Bê chao ngon tuyệt cú mèo!

Sau khi nhận phòng, chúng tôi tiếp tục lên đường đi thăm địa danh Đồi Thông và Thác Dải Yếm. Người ta nói có một thung lũng cải rất đẹp ở Đồi Thông, thật không may khi chúng tôi đến đó, thung lũng hoa cải đã không còn. Thác Dải Yếm sẽ tốt hơn nếu chọn đi thăm vào mùa Hè vì mùa đông vì Thác rất ít nước.

 

Một số hình ảnh đi thăm Thác Dải Yếm

Bữa tối với lẩu, cùng vài chai bia và hai chai rượu ngô cho 4 xế cũng đủ làm cho Cậu Sơn có những phút thăng hoa trong những bước nhảy của mình ở quán Karaoke, đối diện khách sạn. Hát, hò, bia, và cười cũng làm Monkey Me say xỉn, bước xiêu vẹo về phòng và ngồi bệt bên đống lửa trại của các bạn sinh viên trường nào đó. Có một bạn đệm đàn thật hay, mọi người hát cũng hay, đặc biệt bài gì gì ấy của Văn Mai Hương. Mình được tặng một bắp ngô vì tinh thần cỗ vũ không chê vào đâu được, ăn chưa được nửa về phòng thì một trong 3 thằng còn lại ăn mất của mình.

Sáng hôm sau, sau khi ăn bữa sáng no nê ở khách sạn, chúng tôi chọn Bản Ôn là điểm đến kế tiếp trước khi về Hà Nội. Khu du lịch Ngũ động Bản Ôn tuyệt đẹp với những vườn mận hoa nở trắng xóa, cùng những đồi chè và vườn hoa cải. Thật không may là Chú Kim đoan trang, tác giả của những bức ảnh ở đây, bị một ông Tể tướng tận bên Tàu, chết từ đời nào, đuổi cho chạy rẽ đất, nên đã không thể đi ủng lội bùn thăm động cùng mọi người. :) :)

Ôm và Xế

"Hello Ba Cô" :) :)

Chia tay Mộc Châu, tôi nhủ thầm chắc mình phải thăm lại nơi đây vì còn rất nhiều chỗ chúng tôi chưa đi được. Chúng tôi cũng thầm cảm ơn ông Trời vì đã giúp chúng tôi một chuyến đi thuận lợi và tốt đẹp. Nếu bạn chưa lên Mộc Châu, thì lời khuyên là bạn hãy bắt đầu lên kế hoạch đi, và nhớ đừng quên mang theo một trái tim thật vui vẻ và những viên kẹo nhỏ cho bọn trẻ con nhé. Cảnh sắc nơi đây không thiên vị và đánh giá con người, chỉ có con người là thiên vị cảnh sắc và đôi khi buông ra những lời nhận xét rất vô tình mà thôi. Nếu bạn muốn thấy hoa đào, mà đến vào đúng lúc không có hoa đào, muốn thấy hoa mận nhưng đến đúng lúc không có hoa mận….thì đừng nói là Mộc Châu không có gì nhé. Hãy tìm những điều khác khiến bạn thấy vui và biết ơn. Nếu tìm tôi tin bạn sẽ thấy.

Monkey Me

P.S. “Đường đi khó không phải vì ngăn sông cách núi. Mà khó vì lòng người ngại núi e sông” (Nguyễn Thái Học)

Tình Yêu

13.11.2011
By

“Ta còn quá yêu bản thân mình thì làm sao ta có thể yêu thêm người khác. Dù có yêu người khác cũng chỉ để phục vụ cho bản thân mình mà thôi.”

Đã mang lấy một chữ tình

Người ta thường hay nói đùa với nhau: “Yêu thì khổ, không yêu thì lỗ. Thà chịu khổ còn hơn chịu lỗ”. Nói đùa mà thật. Dù được cảnh báo yêu là khổ như một nguyên tắc bất di bất dịch, nhưng hầu hết ai cũng chấp nhận khổ để có được cảm giác yêu. Thi sĩ Xuân Diệu đã từng lên tiếng dùm ta: “Làm sao sống được mà không yêu/Không nhớ không thương một kẻ nào”. Sống mà không yêu thương thì sự sống dâu còn ý nghĩa gì gì nữa. Hãy cứ yêu đi. Càng yêu ta sẽ thấy cuộc đời này càng thêm mầu nhiệm. Nếu sợ khổ mà không dám yêu thì ta có chắc là mình sẽ sống hạnh phúc hơn không? Đời sống còn nhiều thứ khác khiến ta khổ chứ đâu chỉ có mỗi tình yêu. Xung quanh ta có biết bao nhiêu người dám “chịu khổ” để yêu thì tại sao ta phải sợ? Tình yêu có thật đáng sợ như ta nghĩ không?

Yêu thương vốn là bản năng tự nhiên của con người. Nhưng nếu ta yêu thương con sông, yêu thương cánh đồng, yêu thương quê hương, yêu thương kẻ bất hạnh…thì ta đâu có khổ. Đằng này đối tượng yêu thương của ta quá hấp dẫn, có thể đánh động vào cảm xúc khát khao của ta, có thể làm cho ta đêm nhớ ngày mong hay mất ăn bỏ ngủ, có thể khiến ta bất chấp tất cả để sở hữu được nó. Thi hào Nguyễn Du đã diễn tả tâm trạng này rất hay trong đoạn thơ: “Đã mang lấy một chữ tình/Khư khư mình buộc lấy mình vào trong/Vậy nên những chốn thong dong/Ở không yên ổn ngồi không vững vàng/Ma đưa lối quỷ đưa đường/Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi”. Khi cảm xúc yêu đương bùng vỡ thì ta không còn tự chủ được nữa, mọi nhận thức hay phản ứng đều vượt tầm kiểm soát. Ta cứ lầm lũi lao tới phía trước như kẻ mộng du, không ý thức được mình đang đi đâu dù sắp bước vào hầm hố chông gai. Người Tây phương gọi trạng thái ấy là “fall in love”, tức là đang bị cuốn vào tình yêu, mà cũng có thể hiểu là đang bị té ngã vào tình yêu.

Cảm xúc yêu đương mãnh liệt đến thế, nên nó lấn át ý trí và lấn át cả những liên hệ tình cảm sâu sắc khác. Chẳng trách sao ai yêu rồi thì ít nhiều cũng trở nên mù quáng. Ta thấy ở đối tượng mình yêu toàn một mầu hồng tuyệt hảo, rất khác với cái thấy của mọi người. Vì thế, ta muốn tháo tung ranh giới cái tôi của mình ra, để mời người ấy bước vào. Dĩ nhiên, ta cũng muốn người ấy nhường chỗ cho ta một nửa trong trái tim họ. Thậm chí ta còn muốn dâng tặng cả cuộc đời mình cho họ, nên ta đã mạnh dạn tuyên bố “yêu hết mình”. Thật ra, không ai đem hết con người của mình ra để yêu thương kẻ khác mà không mong muốn nhận lại điều gì cả. Lời tuyên bố ấy chẳng qua vì không kiềm chế nổi cơn cảm xúc muốn được thỏa mãn, hay vì muốn thấy giá trị của mình qua sự nâng niu của kẻ khác mà thôi. Bởi khi màu hồng ấy trong mắt ta nhạt phai thì trái tim ta không còn rung cảm nữa.

Tình yêu như thế cũng chỉ là sự trao đổi cảm xúc. Một tình yêu đích thực phải chứa đựng tình thương, phải có thái độ muốn hiến tặng và chia sớt để nâng đỡ cuộc đời của nhau. Có thể ta đã từng lầm tưởng tình yêu là cung bậc cao hơn tình thương. Sự thật, tình yêu chỉ mạnh hơn tình thương về mặt cảm xúc thỏa mãn, nhưng tình thương lại lớn hơn tình yêu về mặt thấu hiểu và cảm thông. Tức tình yêu nghiêng về phía hưởng thụ, còn tình thương lại nghiêng về phía trách nhiệm. Trong liên hệ tình cảm lứa đôi, nếu tình yêu lấn át đi tình thương thì tình cảm ấy cũng giống như lửa rơm – bạo phát bạo tàn; còn nếu tình thương lấn át được tình yêu thì tình cảm ấy sẽ như lửa than – mãi âm ỉ cháy. Dù khởi điểm là vì tiếng sét ái tình, nhưng nếu ta biết nhận diện và buông bỏ bớt những đòi hỏi không cần thiết, hết lòng quan tâm đến cuộc đời của người mình thương, thấu hiểu những khó khăn hay ước vọng của họ mà tận tình giúp đỡ, thì ta sẽ có được tình yêu chân thật.

Yêu không đúng cách

Thi sĩ Xuân Diệu đã từng phát hiện ra những lý do khiến tình yêu rạn vỡ: “Người ta khổ vì thương không phải cách/Yêu sai duyên và mến chẳng nhầm người”.

Hãy luôn nhớ rằng, mọi hiện tượng trên thế gian này đều phải nương tựa vào nhau mới có thể tồn tại. Tình yêu cũng không ngoại lệ. Sẽ không có cái gọi là tình yêu nếu nó tách biệt với các yếu tố khác như sự bình an, vững chãi, bao dung, cởi mở, lắng nghe…Thậm chí, nếu không có gia đình, bạn bè, xã hội, kinh tế, chính trị, đạo đức, và cả thiên nhiên thì tình yêu cũng không có chỗ để tồn tại. Cho nên, nếu ta biết quay về chăm sóc những yếu tố tưởng chừng như đứng ngoài tình yêu thì cũng chính là chăm sóc tình yêu.

Vậy mà khi yêu ta thường chỉ để ý tới sự ham thích nhau, suốt ngày cứ quấn chặt vào nhau không dám rời nửa bước. Đến khi một bên không thể đáp ứng sự thỏa mãn, thì sự nhàm chán và phản bội nhau là điều tất yếu sẽ xảy ra. Khi ấy, bên ở lại sẽ dễ dàng ngã quỵ vì họ thấy không còn gì để sống. Thi sĩ Hàn Mặc Tử đã từng than thở: “Người đi một nửa hồn tôi chết/Một nửa hồn kia bỗng dại khờ”. Thật ra, ta chẳng bao giờ trao nửa linh hồn cho ai đâu. Chỉ vì một nửa (hay cả) đời sống của ta đã lỡ phụ thuộc vào cảm xúc của đối phương, nên khi họ đi rồi ta không còn chỗ bám. Con nghiện đan hành hạ ta đó thôi.

Lắm lúc ta cũng rất thực dụng, đến với tình yêu theo kiểu tranh hơn tranh thua như trong chiến trường kinh tế. Hễ đòi hỏi được là đòi hỏi. Ta xem người ấy như sự bảo an vững chắc cho cuộc đời mình.Thành ra, cụm từ “đi tìm bến trong” bây giờ có nghĩa là tìm một nơi có thể bảm đảm cho mình một cuộc sống sung túc, không thua sút bạn bè. Quan điểm này cũng bị ảnh hưởng sâu sắc từ tâm thức xã hội. Nhìn kỹ, ta sẽ thấy những đòi hỏi kia chỉ mang tới những cảm xúc tạm bợ qua sự tán thưởng của những người sống bằng hình thức, nhưng nó lại là thứ mộng tưởng điên đảo làm phương hại đến tình yêu. Vậy mà ta vẫn tin chắc rằng nếu có tất cả những thứ đó thì đời sống lứa đôi sẽ hạnh phúc hơn. Vì thế sự ham thích của ta không dừng, còn năng lực của người ấy lại bị ta vắt đến cạn kiệt, nên hai tâm hồn ngày càng cách xa nhau. Nếu người ấy vì đam mê mà vẫn cố gắng chiều chuộng ta thì chính họ cũng đang sống trong cơn mộng tưởng. Cả hai đều không cắm rễ vào nền tảng của tình yêu chân thật thì đừng hỏi tại sao chỉ vì bất đồng quan điểm với nhau, lỡ gây tổn thương nhau, thậm chí không tiếp tục làm thỏa mãn nhau là đôi bên dễ dàng bỏ nhau.

Cũng có lần thi sĩ Xuân Diệu tự thú nhận: “Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá/Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì”. Tình yêu cũng giống như một loại cây xanh, nếu ta không biết cách chăm sóc, dưỡng nuôi, hoặc thừa hoặc thiếu, thì nó sẽ héo tàn và lụn bại. Cảm xúc thỏa mãn ai mà không thích. Nhưng sự thỏa mãn ấy phải đi liền với trách nhiệm thì ta mới có thể giữ gìn mãi được. Mà nếu ranh giới cái tôi thật sự được tháo tung để nhường chỗ cho người ấy, thì trách nhiệm dìu dắt nhau đi về hướng thảnh thơi và hạnh phúc chân thật không phải là gánh nặng hay là sự miễn cưỡng nữa. Vấn đề là ta có khả năng nới rộng trái tim của mình ra không? Nếu ta còn quá coi trọng vật chất, vướng kẹt danh vọng, đam mê hình thức hấp dẫn, mà lại muốn có một tình yêu bền vững thì đó chỉ là tham vọng. Ta còn quá yêu bản thân mình thì làm sao ta có thể yêu thêm người khác. Dù có yêu người khác thì cũng chỉ để phục vụ cho bản thân mình mà thôi. Còn lỡ như đối tượng ấy xem tất cả những phương tiện kia là lý do chính để tình yêu có mặt, thì ta biết rằng đó chẳng phải là một nửa đáng tin. Tuy nhiên, nếu ta đủ giỏi và bản lĩnh thì vẫn có thể dẫn dắt mọi đối tượng đi về hướng mình chọn mà không sợ “yêu sai duyên và mến chẳng nhầm người”.

Tình yêu có thật hay không là tùy thuộc vào sức mạnh và dung lượng trái tim của mỗi người. Bí quyết là ta phải luôn tỉnh táo để nhận ra mình và hiểu được người mình thương.

 Yêu như yêu lần đầu

Xin nâng đỡ đời nhau

Bằng con tim hiểu biết

Lo sợ gì thương đau

Monkey Me trích từ cuốn sách “Hiểu về Trái tim” của tác giả Minh Niệm

Bí mật của hôn nhân

25.10.2011
By

Chiếc hộp đựng giầy

clip_image001

Một cặp vợ chồng già đã lấy nhau được hơn 60 năm. Họ chia sẻ mọi điều. Họ nói về mọi thứ. Họ không giữ bí mật gì với nhau chỉ trừ một thứ nhỏ xíu. Người vợ có một chiếc hộp đừng giầy để trên nóc tủ của mình và bà luôn căn dặn chồng mình là không bao giờ được mở chiếc hộp đó ra hay hỏi bà về nó.

Trong suốt từng ấy năm, người chồng chưa bao giờ nghĩ về chiếc hộp đó. Rồi một ngày người phụ nữ nhỏ bé đó bị ốm rất nặng và bác sĩ nói rằng bà không thể nào qua khỏi.

Trong khi cố gắng sắp xếp lại mọi thứ, người đàn ông nhỏ bé lấy chiếc hộp đựng giầy xuống và mang nó đến bên giường vợ. Bà đồng ý là đã đến lúc ông nên biết có gì trong chiếc hộp đó. Khi mở chiếc hộp ra, ông thấy trong đó có hai con búp bê được đan bằng tay và một cuộn tiền tổng cộng là 95.000 đô la.

Ông hỏi bà về những thứ có trong chiếc hộp.

‘Khi chúng ta sắp lấy nhau’, bà nói, ‘bà em dặn em rằng bí mật của một cuộc hôn nhân hạnh phúc là không bao giờ được cãi nhau. Bà nói là bất cứ khi nào mà em giận dữ với anh, em nên giữ im lặng và đi đan búp bê’.

Người đàn ông nhỏ bé cảm thấy rất xúc động; ông cố ngăn nước mắt của mình. Chỉ có hai con búp bê qúy giá trong chiếc hộp. Trong từng ấy thời gian chung sống và yêu thương bà đã chỉ có hai lần cáu giận với ông. Ông gần như bật khóc vì hạnh phúc.

‘Em yêu’, ông nói, ‘đó là về những con búp bê, thế còn cuộn tiền này thì sao? nó ở đâu mà có?

‘Ồ’, bà nói, ‘đó là số tiền từ việc em bán những con búp bê’.

clip_image001

Monkey Me dịch từ câu chuyện tiếng Anh do một người bạn gửi

P.S. “Hãy mở to mắt trước khi kết hôn và sau đó hãy chỉ nhìn bằng một nửa mà thôi’ (Benjamin Franklin) :) :)

Làm sao để hấp dẫn đàn ông

20.10.2011
By

CB026210

Bạn ưa nhìn, có công việc ổn định, bạn yêu trẻ con, kính trọng, lễ phép với người già, mọi người đều yêu mến và nói bạn dễ thương, bạn tự trang bị cho mình những kiến thức và rèn luyện những chất để trở thành một người vợ tốt, nhưng sao giờ bạn vẫn cô đơn, đi về lẻ bóng. Nhìn những đôi tình tứ bên nhau, nhìn những đứa trẻ kháu khỉnh, dễ thương, trong bạn lại trỗi dậy khát khao về một mái ấm gia đình, về việc được làm mẹ. Nhưng khát khao ấy lại sớm bị bạn gạt đi bởi bạn thầm nghĩ đàn ông tốt đã lấy vợ hết rồi, bạn nghĩ mình thật không may mắn khi gặp phải toàn ‘kẻ dở hơi’. Dù vậy, trong bạn lúc nào vẫn có một tia hy vọng và bạn chọn cách CHỜ ĐỢI và CẦU TRỜI KHẤN PHẬT một ngày nào đó ‘hoàng tử’ của bạn sẽ đến đón bạn đi và sẽ yêu bạn như chính con người bạn, với những gì bạn có. Nếu bạn chọn cách đó, bạn sẽ chết già hay trở thành một ‘bà cô’ khó tính, gắt gỏng, hay dù có hoàng tử đến đón thật bạn cũng chẳng biết là ‘hoàng tử thật, hay hoàng tử giả. :) :)   Thay vào đó bạn nên tự hỏi hai câu hỏi: (1) Mình muốn một người đàn ông NHƯ THẾ NÀO? Và (2) LÀM THẾ NÀO để có được người đó?. Phụ nữ nào cũng trả lời được cho câu hỏi thứ nhất đúng không? Không chắc. Không tin bạn thử lấy giấy bút ra và viết ra một cách CỤ THỂ xem bạn muốn một người đàn ông như thế nào. Việc đó đòi hỏi suy nghĩ và thời gian của bạn đấy. Giả sử bạn đã trả lời được câu hỏi thứ nhất, còn câu hỏi thứ hai thì sao? Bạn thấy khó phải không? Thực ra câu trả lời cho câu hỏi thứ hai lại ĐƠN GIẢN hơn nhiều so với câu hỏi thứ nhất. Dưới đây là 5 điều cơ bản mà bạn nên làm để có thể ‘tóm cổ’ được bất kỳ người đàn ông nào mà mình muốn. :) :)

1. Luôn hướng suy nghĩ vào KIỂU ĐÀN ÔNG mà bạn muốn.
Đây là quy luật thu hút quan trọng nhất. Chúng ta có được điều mà chúng ta luôn hướng tới. Đầu tiên bạn PHẢI nghĩ xem anh chàng mà bạn muốn xây dựng quan hệ thuộc kiểu đàn ông nào. VIẾT RA 10 phẩm chất quan trọng nhất mà bạn muốn có ở người đàn ông đó. Một ý khác cũng rất hay là khi đọc báo hay tạp chí có những bức ảnh về một người đàn ông và một người phụ nữ đang tận hưởng thời gian cùng nhau, bạn nên cắt ra và dán vào chỗ mà bạn dễ nhìn thấy. Bạn nên nhìn vào những bức ảnh này một vài lần trong ngày và TƯỞNG TƯỢNG ra chính bạn là người trong những bức ảnh đó.

2. Chú ý đến DÁNG VẺ của bạn
Nhớ bảo đảm rằng màu sắc, quần áo, kiểu tóc và cách trang điểm đều trong tầm kiểm soát của bạn. Đi đến phòng tập thể dục và cố gắng có được cơ thể khỏe khoắn nhất. Đi làm trắng răng hay làm đẹp răng nếu cần thiết và nếu bạn có đủ tiền. Bạn luôn phải GIỮ DÁNG CHO THẲNG. Dáng điệu xấu sẽ làm các chàng trai chán ngấy. Nhớ rằng bạn phải kiểm soát được việc bạn sẽ trông như thế nào.

3. Luôn luôn THÂN THIỆN
Các chàng trai luôn bị thu hút bởi những phụ nữ thân thiện, chú ý đến họ, lắng nghe họ nói và đưa ra những lời khen tặng đúng lúc. Bạn phải luôn nhớ là KHÔNG ĐƯỢC chia sẻ những khoảnh khắc tồi tệ trong cuộc đời bạn với một anh chàng khi lần đầu bạn nói chuyện với anh ấy. Chẳng ai muốn nghe những điều như thế vào những ngày đầu mới quen nhau.

4. Luôn nở NỤ CƯỜI tự tin
Có một thứ mà đàn ông luôn chú ý về người phụ nữ là nụ cười. Trên thực tế, nụ cười được các chuyên gia về ngôn ngữ cơ thể coi là yếu tố quan trọng nhất trong việc tạo được sự thu hút khi lần đầu bạn gặp một ai đó. Bởi vậy khoảnh khắc bạn giao tiếp bằng ánh mắt với một người đàn ông, hãy dành tặng cho anh ấy nụ cười đẹp nhất của bạn.

5. Khiến anh ấy cười
Khiếu hài ước là một trong những chiến thuật tốt nhất mà một người phụ nữ có để thu hút một người đàn ông. Hài ước có thể tạo ra một sự kết nối ngay tức thì trong một cuộc nói chuyện. Vậy thì hãy sử dụng nó đúng lúc và làm cho anh ấy cười. Nó sẽ khiến anh chàng bạn nói chuyện ấn tượng và anh ấy nghĩ bạn là một người phụ nữ thú vị.

Monkey Me

P.S. “Bạn có thể tưởng tượng được một thế giới mà không có đàn ông sẽ như thế nào không? Không có tội phạm và rất nhiều phụ nữ béo và hạnh phúc”  (Marion Smith). :) :)

Sự thật ‘kinh khủng’ về cơ thể chúng ta ^^

23.09.2011
By
:)

:)

Chiều dài từ cổ tay đến khuỷu tay tương đương chiều dài bàn chân của chúng ta.

Tim của chúng ta đập 101.000 lần trong một ngày. Trong suốt cuộc đời, nó sẽ đập khoảng 3 tỷ lần và bơm khoảng 400 triệu lít máu.

Hầu hết chúng ta không thể liếm được khuỷu tay của mình, chỉ vài người là có thể…..(Monkey Me khuyên bạn đừng cố liếm khuỷu tay của mình nhé J)

Miệng chúng ta sản xuất 1 lít nước bọt mỗi ngày.

Trung bình, chúng ta có thể nín thở trong khoảng 1 phút. Kỷ lục thế giới là 21 phút 29 giây, do David Merlini lập.

Đầu người có 22 xương.

Trung bình, chúng ta hít thở 23.000 lần mỗi ngày.

Hít thở mỗi phút tạo ta khoảng 0,6 gam CO2.

Trung bình, chúng ta nói khoảng 5.000 từ mỗi ngày – mặc dù gần như 80% là tự nói một mình [điều này kết luận là ai trong số chúng ta cũng bị hâm đơ hết. :) ].

Não của Anh-xtanh có kích thước trung bình (1.375 gam).

Trong vòng 150 năm qua, chiều cao trung bình của những người ở những nước công nghiệp hóa đã tăng thêm 10 cm.

Trong thế kỳ 19, người Mỹ cao nhất thế giới, trung bình là 1 mét 71. Ngày nay, chiều cao trung bình của người Mỹ là 1 mét 75m, trong khi người Thụy Điển là 1 mét 77 và người Hà Lan là 1 mét 78.

Những người ở nước Burundi cao nhất thế giới [Burundi là một nước ở Châu Phí giáp Công-gô và Rwanda]

Nếu lượng nước trong cơ thể chúng ta giảm chỉ 1%, ta sẽ cảm thấy khát ngay.

Không thể vừa hắt xì hơi vừa mở mắt [không giống với hiện tượng ‘hôn’ :) ].

Trong vòng năm phút, 55% người sẽ ngáp khi nhìn thấy người khác ngáp.

Hippocrates, cha đẻ của ngành y, nói rằng phụ nữ có thể tăng vòng ngực của mình bằng cách hát to và thường xuyên [Monkey Me nghĩ cách này không có hiệu quả nhanh bằng cách sử dụng ‘bơm y tế’, nhưng nó an toàn và cái ‘ấy’ trông sẽ ‘tự nhiên’ hơn nhỉ? :) .]

Một người có thể sống mà không cần ăn trong khoảng 1 tháng, nhưng chỉ được một tuần nếu không có nước.

Chúng ta sẽ uống khoảng 75.000 lít nước trong suốt cuộc đời mỗi người.

Đàn ông rụng khoảng 40 cái tóc mỗi ngày. Phụ nữ rụng khoảng 70 cái mỗi ngày.

Một người vẫn còn có ý thức trong khoảng 8 giây sau khi cụt đầu. [kinh quá! :) ]

Cơ mà giúp mắt chúng ta chớp được là cơ nhanh nhất trong cơ thể chúng ta. Nó cho phép chúng ta chớp 5 lần trong một giây. Trung bình, chúng ta chớp mắt 15.000 lần mỗi ngày. Phụ nữ chớp mắt nhiều gấp đôi nam giới. [tại sao phụ nữ lại chớp mắt nhiều gấp đôi phụ nữ? để ‘gạ gẫm’ chăng? :) ]

Gan là bộ phận nội tạng lớn nhất của cơ thể. Da là bộ phận lớn nhất của cơ thể.

Trung bình, nấc thường hết sau 5 phút.

Móng tay mọc nhanh hơn móng chân gấp gần 4 lần.

Móng tay của ngón giữa mọc nhanh nhất.

Mất khoảng 3 tháng để tóc cấy ghép có thể bắt đầu mọc trở lại.

Khoảng 13% người thuận tay trái. Tăng hơn so với trước đây là 11%.

Vào năm 1900, người ta chỉ mong sống được đến 47 tuổi. Ngày nay, tuổi thọ trung bình tính chung cho cả nam giới và nữ giới ở các nước phát triển là trên 70 tuổi.

Đầu của một đứa trẻ sơ sinh chiếm đến một phần tư (1/4) trọng lượng cơ thể nó.

Xương trong cơ thể chúng ta không phải có màu trắng – màu sắc của chúng khác nhau trong khoảng màu be đến màu nâu nhạt. Xương mà chúng ta nhìn thấy ở các viện bảo tàng màu trằng bởi vì chúng đã được luộc lên và làm sạch.

Kích thước đôi mắt của chúng ta không thay đổi từ khi sinh ra.

Mỗi người đều có vân lưỡi khác nhau.

Xấp xỉ 2/3 trọng lượng cơ thể là nước. Máu  92% là nước. Não 75% là nước. Các cơ 75% là nước.

Thực sự chúng ta không nhìn bằng mắt, chúng ta nhìn bằng não. Mắt về cơ bản là camera của não. Một phần tư (1/4) não dùng để điều khiển mắt.

Hiện tượng nấc xảy ra khi cơ hoành, cơ mà điều khiển việc hít thở của chúng ta, bị kích thích, bắt đầu co thắt và co lại một cách không kiểm soát được. Mỗi lần co lại, khí bị kéo vào phối rất nhanh, chui qua ống thanh quản, và rồi nắp thanh quản đóng lại ngay khi có luồng khí chạy vào, khiến cho các dây thanh quản bị rung lên, tạo ra tiếng nấc. Tác động có thể do việc ăn nhanh, căng thẳng về tâm lý hay có thể do một số bệnh gây nên. Cách chữa trị tốt nhất là gì? Thở vào một cái túi giấy. Việc này sẽ ‘xoa dịu’ được cơ hoành do tăng được lượng các bon đi-ô-xít trong mạch máu.

Monkey Me sưu tầm và lược dịch.

P.S. Đừng cố mút khuỷu tay bạn nhé. :)