Chưa đi chưa biết Mộc Châu
Đi rồi mới thấy lâu lâu lại thèm.
Sau một lần trì hoãn và một vài thoáng cái chần chừ, chúng tôi vẫn quyết định đi Mộc Châu dù trong lòng vẫn còn một chút miễn cưỡng bởi sự lo lắng về thời tiết trên đó. Hơn 7 giờ sáng, chúng tôi xuất phát tại Phạm Văn Đồng, Hà Nội, đi một mạch không dừng đến địa danh tự sáng tác có tên là Đèo Trắng để ‘xả lũ’ và ăn ngô nướng. Nhà vệ sinh ở đây to chưa từng thấy, cửa chính, cửa sổ và mái che đều được làm bằng sương mù, hẳn các bạn sẽ muốn thử cảm giác này, đặc biệt là các bạn nữ.
Sở dĩ người ta gọi là Đèo Trắng’ bởi vì quanh năm nơi đây toàn sương mù giăng kín. Chỉ có thằng ngốc mới tìm cụm từ ‘Đèo Trắng’ trên google bởi vì bạn sẽ không thể tìm thấy cái địa danh chính thức nào có cái tên như thế cả. Vì sao tôi nói vậy? Vì tôi đã làm việc đó thay bạn rồi.
Vừa ra khỏi Đèo Trắng, chúng tôi bắt gặp ngay ông mặt trời chiếu ánh sáng ấm áp lên những khuôn mặt vốn đã rất xinh đẹp của các cô gái cùng đoàn. Nếu có một điều ước cho loài người, tôi chỉ ước ai cũng có trái tim của ông Mặt trời để ‘gieo những hạt nắng vô tư’ như trong bài hát “Khát vọng” của Nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn và cũng bởi “Mặt trời chưa bao giờ nói với Trái đất rằng “anh nợ tôi đấy”. Đoạn đường từ Đèo Trắng đến Thung lũng Mai Châu có chất lượng tốt, vô cùng đẹp với những khúc cua tay áo uốn lượn. Đoạn đường này là nơi lý tưởng cho những tay đua mô tô phân phối lớn chạy với tốc độ trên 100km/h và ôm cua với tốc độ 80km/h. Nhìn mà phê và cũng hơi ghê.
- Thung lũng Mai Châu ở dưới kia kìa
Dừng chân chốc lát để ngắm nhìn Thung Lũng Mai Châu, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình lên Mộc Châu. Đến địa phận Hang Kia, Pà Cò, chúng tôi quyết định thay đổi cung đường. Thay vì tiếp tục theo Quốc lộ 6, chúng tôi chọn đi theo hướng Hang Kia, Pà Cò dù chúng tôi không phải là những dân phượt chuyên nghiệp hay dám gọi mình là các ‘phượt tử’ và dù những người dân ở đây nói với chúng tôi là đừng đi vì đường xấu lắm. Tôi đoán là đã có nhiều bạn thử cung đường này để tăng thêm thêm cảm giác bởi Hang Kia, Pà Cò đã từng được biết đến với điều mà người ta không muốn nghe đến. Thật vất vả cho những chiếc xe máy cà tàng của chúng tôi vì luôn phải chạy ở số thấp để leo lên và tụt xuống những con dốc đá lổn chổn, nham nhở, trần truồng, vừa phải mang trên mình hơn tạ thịt đã được trừ bì.
Đường đi khó nhưng chúng tôi được đền bù bởi những vườn mận nở hai trắng hai bên đường và cái cảm giác như mình vừa làm được việc gì đó lớn hơn điều mình dám nghĩ. Thật cái gì cũng có giá của nó.
Sau khi thoát khỏi cảm giác hơi ớn lạnh và sợ khi đi qua bản Pà Cò, chúng tôi ra Quốc lộ 6 ấm áp để dừng ăn “sau trưa” và nhận phòng khách sạn. Quán 64 là nơi chúng tôi dừng để ru ngủ những cái dạ dày đang khóc lóc thảm thiết. Món bê chao với những miếng thịt to tướng được những chuyên gia ẩm thực với cái đầu nghi ngờ đánh giá là món ‘lợn chao’, còn món cá sông được đánh giá là món cá nuôi trong chậu.
Dù đánh giá thế nào đi nữa, có vẻ như những cái dạ dày đều hài lòng.
Sau khi nhận phòng, chúng tôi tiếp tục lên đường đi thăm địa danh Đồi Thông và Thác Dải Yếm. Người ta nói có một thung lũng cải rất đẹp ở Đồi Thông, thật không may khi chúng tôi đến đó, thung lũng hoa cải đã không còn. Thác Dải Yếm sẽ tốt hơn nếu chọn đi thăm vào mùa Hè vì mùa đông vì Thác rất ít nước.
Bữa tối với lẩu, cùng vài chai bia và hai chai rượu ngô cho 4 xế cũng đủ làm cho Cậu Sơn có những phút thăng hoa trong những bước nhảy của mình ở quán Karaoke, đối diện khách sạn. Hát, hò, bia, và cười cũng làm Monkey Me say xỉn, bước xiêu vẹo về phòng và ngồi bệt bên đống lửa trại của các bạn sinh viên trường nào đó. Có một bạn đệm đàn thật hay, mọi người hát cũng hay, đặc biệt bài gì gì ấy của Văn Mai Hương. Mình được tặng một bắp ngô vì tinh thần cỗ vũ không chê vào đâu được, ăn chưa được nửa về phòng thì một trong 3 thằng còn lại ăn mất của mình.
Sáng hôm sau, sau khi ăn bữa sáng no nê ở khách sạn, chúng tôi chọn Bản Ôn là điểm đến kế tiếp trước khi về Hà Nội. Khu du lịch Ngũ động Bản Ôn tuyệt đẹp với những vườn mận hoa nở trắng xóa, cùng những đồi chè và vườn hoa cải. Thật không may là Chú Kim đoan trang, tác giả của những bức ảnh ở đây, bị một ông Tể tướng tận bên Tàu, chết từ đời nào, đuổi cho chạy rẽ đất, nên đã không thể đi ủng lội bùn thăm động cùng mọi người.
Chia tay Mộc Châu, tôi nhủ thầm chắc mình phải thăm lại nơi đây vì còn rất nhiều chỗ chúng tôi chưa đi được. Chúng tôi cũng thầm cảm ơn ông Trời vì đã giúp chúng tôi một chuyến đi thuận lợi và tốt đẹp. Nếu bạn chưa lên Mộc Châu, thì lời khuyên là bạn hãy bắt đầu lên kế hoạch đi, và nhớ đừng quên mang theo một trái tim thật vui vẻ và những viên kẹo nhỏ cho bọn trẻ con nhé. Cảnh sắc nơi đây không thiên vị và đánh giá con người, chỉ có con người là thiên vị cảnh sắc và đôi khi buông ra những lời nhận xét rất vô tình mà thôi. Nếu bạn muốn thấy hoa đào, mà đến vào đúng lúc không có hoa đào, muốn thấy hoa mận nhưng đến đúng lúc không có hoa mận….thì đừng nói là Mộc Châu không có gì nhé. Hãy tìm những điều khác khiến bạn thấy vui và biết ơn. Nếu tìm tôi tin bạn sẽ thấy.
Monkey Me
P.S. “Đường đi khó không phải vì ngăn sông cách núi. Mà khó vì lòng người ngại núi e sông” (Nguyễn Thái Học)

























