
Trời đã mưa hơn một tuần, mưa nhiều đến nỗi nó khiến cho mọi thứ dường như trở nên không yên và u ám. Cô ấy gọi điện và nói rằng cô ấy sẽ đến. Đây là lần thứ ba trong tuần cô ấy đến gặp tôi. Tôi lấy cớ là tại sao cô ấy lại phải đi cả một đoạn đường đến đây để gặp cô ấy ở cái quán 7-11 gần đó. Cô ấy đang đứng ở đó, một mình, đang cầm chiếc ô màu đỏ. Bạn cô ấy thả cô ấy ở đó. Trời đang mưa, còn cô ấy thì đang run rẩy. Cô ấy trông yếu ớt và xanh xao dưới cái trời mưa tầm tã này, lại mặc không đủ ấm nữa.
Tôi đi đến chỗ cô ấy và nói “Em không nên đến gặp anh nữa” và những điều đại loại như chúng tôi không nên cùng nhau nữa.
Cô ấy nói “Em nhớ anh” .
Tôi nói với cô ấy một cách lạnh lùng, “Nào, chúng ta đi, anh sẽ đưa em về nhà”.
Cô ấy không mở ô của mình, tôi biết rằng cô ấy muốn đi cùng ô với tôi.
Tôi nói: “Mở ô của em ra rồi chúng ta đi”.
Một cách miễn cưỡng, cô ấy mở ô của mình và đi cùng tôi đến chỗ chiếc xe. Cô ấy nói rằng cô ấy vẫn chưa ăn trưa và ăn tối và hỏi xem chúng tôi có thể tạt vào một chỗ nào đó để ăn hay không.
Ngay lập tức tôi trả lời lạnh băng “Không”.
Thất vọng, cô ấy bảo tôi đưa cô ấy đến nhà ga, cô ấy nói cô ấy sẽ đi tàu về nhà.
Có lẽ do trời mưa, tất cả các chuyến tàu đều đầy người, đang mang ô và va li, họ đều nóng lòng về nhà đến nỗi chẳng để ý ai vừa đi ngang qua. Chúng tôi đợi, đợi, cô ấy nhìn tôi một cách ngây thơ. Bên nhau trong một thời gian dài như thế, tất nhiên tôi biết cô ấy muốn gì. Tôi hiểu cô ấy sẽ cảm thấy thế nào khi mà đi cả một đoạn đường như thế trong thời tiết này để gặp tôi mà tôi lại đối xử với cô ấy như vậy. Với đôi mắt mềm mại đang nhìn chằm chằm vào mình, tôi cảm thấy tội lỗi và muốn để cô ấy ở lại tối hôm đó.
Nhưng thực tại lại trỗi dậy một lần nữa, tôi nói với cô ấy một cách lạnh lùng “Chúng ta đến nhà ga khác”.
Chúng tôi sống ở cùng một toà chung cư, cùng tầng với nhau. Thời đó, có bốn đứa chúng tôi, và chúng tôi rất hợp nhau. Chúng tôi thường ăn tối cùng nhau, xem phim và thỉnh thoảng đi cắm trại. Chúng tôi giống một gia đình hơn, nhưng tôi không biết tại sao cuối cùng tôi lại yêu người con gái duy nhất trong nhóm bốn đứa chúng tôi. Có lẽ đó là trong khoảng năm cuối ở trường đại học, sau khi sống cùng nhau được hai năm, chúng tôi đã phát triển những tình cảm sâu đậm dành cho nhau. Tốt nghiệp xong, cô ấy trở về nhà, tôi ở lại vì còn một năm nữa mới học xong. Trong năm đó, tôi chỉ có thể bắt tàu về thăm cô ấy vào những ngày nghỉ, nhưng chẳng bao giờ được lâu. Đó là cách chúng tôi duy trì mối quan hệ quý báu này.
Chúng tôi đi dọc theo con phố. Cô ấy đi trước, tôi đi ngay sau. Ô của cô ấy một chiếc nan bị hỏng. Cô ấy trông giống như một người lính bị thương, vác trên mình cây súng trường đã han gỉ, bước đi một cách yếu ớt. Rất nhiều lần, do mải suy nghĩ hay làm gì đó, mà cô ấy bước liệng cả ra ngoài đường suýt thì bị những chiếc xe ô tô đi qua đâm phải. Tôi chỉ muốn được nắm tay cô ấy. Nhưng với tình yêu tôi dành cho cô ấy và cơn đau liên tục trong dạ dày, tôi đã không làm gì cả. Trên đường đi, chúng tôi đi qua công viên, nơi mà chúng tôi thường đến.
Cô ấy van xin và nói “Chúng mình hãy vào công viên chỉ một lát thôi, em hứa sẽ về nhà ngay sau đó.”
Với sự van nài của cô ấy, trái tim lạnh giá của tôi mềm lại, nhưng tôi vẫn giữ một vẻ mặt khó chịu và đi vào công viên. Tôi ngồi trên ghế đá trông giống như là tôi chuẩn bị đi vậy. Cô ấy đi đến chỗ cây sồi to và tìm cái gì đó. Tôi biết là cô ấy đang tìm những gì mà cô ấy đã viết trên cái cây đó bằng chiếc bút mực màu bạc cách đây nửa năm. Nếu tôi còn nhớ thì nó là “Chris và Susan đã từng ở đây. Chris thì đang uống trà, còn Susan thì đang uống sô cô la nóng. Hy vọng rằng Chris và Susan sẽ luôn luôn nhớ ngày này, và sẽ luôn yêu nhau, mãi mãi”. Cô ấy tìm quanh một lúc, sau đó thẫn thờ bước lại với những giọt nước mắt trên khuôn mặt.
Cô ấy nói, “Chris, em không thể tìm thấy nó, nó không còn ở đó nữa rồi.”
Khi đó tôi đang cảm thấy muốn ợ chua bên trong, một cơn đau nhói chạy vào tim, kiểu đau mà tôi chưa từng cảm thấy trước đó. Nhưng tất cả những gì tôi có thể làm là giả vờ không quan tâm và nói “Chúng ta đi được chưa?”
Tôi mở chiếc ô màu đen, to của mình ra, cô ấy thì vẫn đứng đó, không muốn đi, hy vọng vẫn còn một cơ hội. Cô ấy nói, “Anh bịa ra chuyện anh và cô gái đó đúng không? Em biết đôi khi em làm anh cáu giận, nhưng em sẽ thay đổi, chúng mình không thể bắt đầu lại hay sao?”.
Tôi không nói không rằng, chỉ nhìn xuống và lắc đầu. Sau đó chúng tôi tiếp tục đi bộ về phía nhà ga, không nói với nhau một lời nào.
Cách đây bốn năm, bác sĩ nói, tôi bị ung thư, nhưng do phát hiện sớm, nên có thể chữa trị được. Nghĩ rằng thế là ổn, tôi bắt đầu sống một cuộc sống bình thường, thậm chí còn quên về chuyện bị ung thư. Tôi không nghĩ đến chuyện bị ung thư nữa và cũng không đến gặp bác sĩ. Cho đến một tháng trước đây, dạ dày tôi đau hai tuần liền, và cơn ác mộng lại một lần nữa đánh thức tôi. Đầu tiên tôi nghĩ cơn đau sẽ đi thôi, nhưng nó cứ lớn dần lên cho đến khi tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi quay trở lại bác sĩ và chụp X quang. Ảnh chụp cho thấy có một chấm đen to, chứng minh một sự thật mà tôi không muốn tin. Tôi đang ở thời điểm rực rỡ nhất của cuộc đời, nhưng rồi mọi việc chấm dứt. Tôi muốn bản thân mình và những người xung quanh đi qua chuyện này một cách ít đau đớn nhất có thể, do vậy tôi đã quyết định tự tử. Nhưng tôi không thể để mọi người biết ý định của tôi, đặc biệt là Susan người mà tôi yêu nhất trên đời này, người mà không biết về sự thật đó. Susan vẫn còn trẻ, cô ấy không đáng phải trải qua chuyện này. Bởi vậy, tôi bịa chuyện và nói dối cô ấy. Điều đó thật tàn nhẫn, và nó khiến trái tim cô ấy tan nát, nhưng đó là cách nhanh nhất để xóa sạch những cảm xúc của ba năm qua. Tôi không có nhiều thời gian bởi vì tóc tôi nay mai thôi sẽ bắt đầu rụng và cuối cùng cô ấy sẽ phát hiện ra. Nhưng bây giờ tôi đang đến rất gần thành công, và vở kịch này sẽ sớm kết thúc. Ba mươi phút nữa điều này sẽ chấm dứt và đó là những gì trong đầu tôi lúc đó.
Tàu ngừng bánh, và tôi gọi taxi cho cô ấy. Chúng tôi chỉ đứng đó, đợi, và đánh mất những khoảnh khắc cuối cùng của mình trong yên lặng.
Tôi thấy chiếc taxi từ xa đang tới, tôi cố nén không khóc và nói với cô ấy “em hãy bảo trọng nhé, hãy thật bảo trọng nhé”.
Cô ấy không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, và rồi mở chiếc ô đã bị xiêu vẹo của mình, bước xuống đường. Ngoài trời mưa, chúng tôi trở thành hai hình thể sống đơn lẻ, một đỏ, một đen, quá cách xa nhau. Tôi mở cửa cho cô ấy và cô ấy bước vào, rồi tôi đóng cánh cổng mà sẽ chia cách tôi và cô ấy mãi mãi. Tôi đứng bên cạnh chiếc xe, nhìn chằm chằm vào cánh cửa tối màu, vào tình yêu đầu đời của tôi và cũng là tình yêu cuối cùng. Chiếc xe bắt đầu lao đi trên phố. Cuối cùng tôi không thể kìm nén được nỗi đau buồn và sự quặn thắt trong trái tim mình thêm nữa, tôi vẫy tay thật nhanh và đuổi theo sau chiếc taxi bởi vì tôi biết đây sẽ là lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô ấy. Tôi muốn nói với cô ấy rằng tôi vẫn yêu cô ấy, tôi muốn nói cô ấy ở lại, tôi muốn nói với cô ấy rất nhiều, nhưng chiếc taxi đã rẽ vào góc phố. Những giọt nước mắt nóng hổi cứ thể lăn xuống khuôn mặt của tôi, trộn lẫn với những giọt nước mưa lạnh. Tôi lạnh, không phải bởi vì mưa. Tôi lạnh ở bên trong.
Cô ấy đi, và tôi không nhận được bất cứ cuộc điện thoại của cô ấy kể từ ngày đó. Tôi biết cô ấy không nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi bởi chúng bị xua đi bởi nước mưa. Tôi ra đi mà không còn ân hận gì nữa. Nhưng tôi không phải là Chris, tôi là cô gái đó, Susan, sử dụng ký ức của mình và nhật ký của anh ấy, cuốn nhật ký tôi tìm thấy một năm sau ngày anh ấy ra đi, viết ra những lời cuối cùng này.
Monkey Me sưu tầm và dịch
P.S. “Yêu là khi bạn cho đi cảm xúc, lòng đam mê, sự lãng mạn và bạn phát hiện ra rằng bạn vẫn yêu người đó”.










