Monthly Archives: Tháng Mười Hai 2009

Chuyện tình Chris và Susan (touching love stories)

29.12.2009
By

Couple-In-Rain

Trời đã mưa hơn một tuần, mưa nhiều đến nỗi nó khiến cho mọi thứ dường như trở nên không yên và u ám. Cô ấy gọi điện và nói rằng cô ấy sẽ đến. Đây là lần thứ ba trong tuần cô ấy đến gặp tôi. Tôi lấy cớ là tại sao cô ấy lại phải đi cả một đoạn đường đến đây để gặp cô ấy ở cái quán 7-11 gần đó. Cô ấy đang đứng ở đó, một mình, đang cầm chiếc ô màu đỏ. Bạn cô ấy thả cô ấy ở đó. Trời đang mưa, còn cô ấy thì đang run rẩy. Cô ấy trông yếu ớt và xanh xao dưới cái trời mưa tầm tã này, lại mặc không đủ ấm nữa.

Tôi đi đến chỗ cô ấy và nói “Em không nên đến gặp anh nữa” và những điều đại loại như chúng tôi không nên cùng nhau nữa.

Cô ấy nói “Em nhớ anh” .

Tôi nói với cô ấy một cách lạnh lùng, “Nào, chúng ta đi, anh sẽ đưa em về nhà”.

Cô ấy không mở ô của mình, tôi biết rằng cô ấy muốn đi cùng ô với tôi.

Tôi nói: “Mở ô của em ra rồi chúng ta đi”.

Một cách miễn cưỡng, cô ấy mở ô của mình và đi cùng tôi đến chỗ chiếc xe. Cô ấy nói rằng cô ấy vẫn chưa ăn trưa và ăn tối và hỏi xem chúng tôi có thể tạt vào một chỗ nào đó để ăn hay không.

Ngay lập tức tôi trả lời lạnh băng “Không”.

Thất vọng, cô ấy bảo tôi đưa cô ấy đến nhà ga, cô ấy nói cô ấy sẽ đi tàu về nhà.

Có lẽ do trời mưa, tất cả các chuyến tàu đều đầy người, đang mang ô và va li, họ đều nóng lòng về nhà đến nỗi chẳng để ý ai vừa đi ngang qua. Chúng tôi đợi, đợi, cô ấy nhìn tôi một cách ngây thơ. Bên nhau trong một thời gian dài như thế, tất nhiên tôi biết cô ấy muốn gì. Tôi hiểu cô ấy sẽ cảm thấy thế nào khi mà đi cả một đoạn đường như thế trong thời tiết này để gặp tôi mà tôi lại đối xử với cô ấy như vậy. Với đôi mắt mềm mại đang nhìn chằm chằm vào mình, tôi cảm thấy tội lỗi và muốn để cô ấy ở lại tối hôm đó.

Nhưng thực tại lại trỗi dậy một lần nữa, tôi nói với cô ấy một cách lạnh lùng “Chúng ta đến nhà ga khác”.

Chúng tôi sống ở cùng một toà chung cư, cùng tầng với nhau. Thời đó, có bốn đứa chúng tôi, và chúng tôi rất hợp nhau. Chúng tôi thường ăn tối cùng nhau, xem phim và thỉnh thoảng đi cắm trại. Chúng tôi giống một gia đình hơn, nhưng tôi không biết tại sao cuối cùng tôi lại yêu người con gái duy nhất trong nhóm bốn đứa chúng tôi. Có lẽ đó là trong khoảng năm cuối ở trường đại học, sau khi sống cùng nhau được hai năm, chúng tôi đã phát triển những tình cảm sâu đậm dành cho nhau. Tốt nghiệp xong, cô ấy trở về nhà, tôi ở lại vì còn một năm nữa mới học xong. Trong năm đó, tôi chỉ có thể bắt tàu về thăm cô ấy vào những ngày nghỉ, nhưng chẳng bao giờ được lâu. Đó là cách chúng tôi duy trì mối quan hệ quý báu này.

Chúng tôi đi dọc theo con phố. Cô ấy đi trước, tôi đi ngay sau. Ô của cô ấy một chiếc nan bị hỏng. Cô ấy trông giống như một người lính bị thương, vác trên mình cây súng trường đã han gỉ, bước đi một cách yếu ớt. Rất nhiều lần, do mải suy nghĩ hay làm gì đó, mà cô ấy bước liệng cả ra ngoài đường suýt thì bị những chiếc xe ô tô đi qua đâm phải. Tôi chỉ muốn được nắm tay cô ấy. Nhưng với tình yêu tôi dành cho cô ấy và cơn đau liên tục trong dạ dày, tôi đã không làm gì cả. Trên đường đi, chúng tôi đi qua công viên, nơi mà chúng tôi thường đến.

Cô ấy van xin và nói “Chúng mình hãy vào công viên chỉ một lát thôi, em hứa sẽ về nhà ngay sau đó.”

Với sự van nài của cô ấy, trái tim lạnh giá của tôi mềm lại, nhưng tôi vẫn giữ một vẻ mặt khó chịu và đi vào công viên. Tôi ngồi trên ghế đá trông giống như là tôi chuẩn bị đi vậy. Cô ấy đi đến chỗ cây sồi to và tìm cái gì đó. Tôi biết là cô ấy đang tìm những gì mà cô ấy đã viết trên cái cây đó bằng chiếc bút mực màu bạc cách đây nửa năm. Nếu tôi còn nhớ thì nó là “Chris và Susan đã từng ở đây. Chris thì đang uống trà, còn Susan thì đang uống sô cô la nóng. Hy vọng rằng Chris và Susan sẽ luôn luôn nhớ ngày này, và sẽ luôn yêu nhau, mãi mãi”. Cô ấy tìm quanh một lúc, sau đó thẫn thờ bước lại với những giọt nước mắt trên khuôn mặt.

Cô ấy nói, “Chris, em không thể tìm thấy nó, nó không còn ở đó nữa rồi.”

Khi đó tôi đang cảm thấy muốn ợ chua bên trong, một cơn đau nhói chạy vào tim, kiểu đau mà tôi chưa từng cảm thấy trước đó. Nhưng tất cả những gì tôi có thể làm là giả vờ không quan tâm và nói “Chúng ta đi được chưa?”

Tôi mở chiếc ô màu đen, to của mình ra, cô ấy thì vẫn đứng đó, không muốn đi, hy vọng vẫn còn một cơ hội. Cô ấy nói, “Anh bịa ra chuyện anh và cô gái đó đúng không? Em biết đôi khi em làm anh cáu giận, nhưng em sẽ thay đổi, chúng mình không thể bắt đầu lại hay sao?”.

Tôi không nói không rằng, chỉ nhìn xuống và lắc đầu. Sau đó chúng tôi tiếp tục đi bộ về phía nhà ga, không nói với nhau một lời nào.

Cách đây bốn năm, bác sĩ nói, tôi bị ung thư, nhưng do phát hiện sớm, nên có thể chữa trị được. Nghĩ rằng thế là ổn, tôi bắt đầu sống một cuộc sống bình thường, thậm chí còn quên về chuyện bị ung thư. Tôi không nghĩ đến chuyện bị ung thư nữa và cũng không đến gặp bác sĩ. Cho đến một tháng trước đây, dạ dày tôi đau hai tuần liền, và cơn ác mộng lại một lần nữa đánh thức tôi. Đầu tiên tôi nghĩ cơn đau sẽ đi thôi, nhưng nó cứ lớn dần lên cho đến khi tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi quay trở lại bác sĩ và chụp X quang. Ảnh chụp cho thấy có một chấm đen to, chứng minh một sự thật mà tôi không muốn tin. Tôi đang ở thời điểm rực rỡ nhất của cuộc đời, nhưng rồi mọi việc chấm dứt. Tôi muốn bản thân mình và những người xung quanh đi qua chuyện này một cách ít đau đớn nhất có thể, do vậy tôi đã quyết định tự tử. Nhưng tôi không thể để mọi người biết ý định của tôi, đặc biệt là Susan người mà tôi yêu nhất trên đời này, người mà không biết về sự thật đó. Susan vẫn còn trẻ, cô ấy không đáng phải trải qua chuyện này. Bởi vậy, tôi bịa chuyện và nói dối cô ấy. Điều đó thật tàn nhẫn, và nó khiến trái tim cô ấy tan nát, nhưng đó là cách nhanh nhất để xóa sạch những cảm xúc của ba năm qua. Tôi không có nhiều thời gian bởi vì tóc tôi nay mai thôi sẽ bắt đầu rụng và cuối cùng cô ấy sẽ phát hiện ra. Nhưng bây giờ tôi đang đến rất gần thành công, và vở kịch này sẽ sớm kết thúc. Ba mươi phút nữa điều này sẽ chấm dứt và đó là những gì trong đầu tôi lúc đó.

Tàu ngừng bánh, và tôi gọi taxi cho cô ấy. Chúng tôi chỉ đứng đó, đợi, và đánh mất những khoảnh khắc cuối cùng của mình trong yên lặng.

Tôi thấy chiếc taxi từ xa đang tới, tôi cố nén không khóc và nói với cô ấy “em hãy bảo trọng nhé, hãy thật bảo trọng nhé”.

Cô ấy không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, và rồi mở chiếc ô đã bị xiêu vẹo của mình, bước xuống đường. Ngoài trời mưa, chúng tôi trở thành hai hình thể sống đơn lẻ, một đỏ, một đen, quá cách xa nhau. Tôi mở cửa cho cô ấy và cô ấy bước vào, rồi tôi đóng cánh cổng mà sẽ chia cách tôi và cô ấy mãi mãi. Tôi đứng bên cạnh chiếc xe, nhìn chằm chằm vào cánh cửa tối màu, vào tình yêu đầu đời của tôi và cũng là tình yêu cuối cùng. Chiếc xe bắt đầu lao đi trên phố. Cuối cùng tôi không thể kìm nén được nỗi đau buồn và sự quặn thắt trong trái tim mình thêm nữa, tôi vẫy tay thật nhanh và đuổi theo sau chiếc taxi bởi vì tôi biết đây sẽ là lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô ấy. Tôi muốn nói với cô ấy rằng tôi vẫn yêu cô ấy, tôi muốn nói cô ấy ở lại, tôi muốn nói với cô ấy rất nhiều, nhưng chiếc taxi đã rẽ vào góc phố. Những giọt nước mắt nóng hổi cứ thể lăn xuống khuôn mặt của tôi, trộn lẫn với những giọt nước mưa lạnh. Tôi lạnh, không phải bởi vì mưa. Tôi lạnh ở bên trong.

Cô ấy đi, và tôi không nhận được bất cứ cuộc điện thoại của cô ấy kể từ ngày đó. Tôi biết cô ấy không nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi bởi chúng bị xua đi bởi nước mưa. Tôi ra đi mà không còn ân hận gì nữa. Nhưng tôi không phải là Chris, tôi là cô gái đó, Susan, sử dụng ký ức của mình và nhật ký của anh ấy, cuốn nhật ký tôi tìm thấy một năm sau ngày anh ấy ra đi, viết ra những lời cuối cùng này.

Monkey Me sưu tầm và dịch

P.S. “Yêu là khi bạn cho đi cảm xúc, lòng đam mê, sự lãng mạn và bạn phát hiện ra rằng bạn vẫn yêu người đó”.

Đừng ăn CÀ CHUA

27.12.2009
By
Thèm quá đi mất :)

Thèm quá đi mất :)

Cà chua là loại trái cây phổ biến nhất thế giới. Và nói theo kiểu thực vật học, nó là một loại quả, cũng giống như cà ghém và bí ngô, chứ không phải là một loại rau. Có hơn 60 triệu tấn cà chua được sản xuất ra mỗi năm, lớn hơn 16 tấn so với loại trái cây được ưa thích thứ hai trên thế giới đó là chuối. Táo là loại trái cây được ưa thích nhất thứ ba trên thế giới (36 triệu tấn được sản xuất mỗi năm), sau đó đến cam (34 triệu tấn được sản xuất mỗi năm) và dưa hấu (22 triệu tấn được sản xuất ra mỗi năm).

Cà chua được trồng lần đầu tiên vào năm 700 sau công nguyên bởi Aztecs và Incas. Các nhà thám hiểm trở về từ Mê-hi-cô đã giới thiệu cà chua vào Châu Âu, nơi mà chúng được nhắc tới lần đầu tiên vào năm 1556. Người Pháp gọi cà chua là “quả táo của tình yêu,” còn người Đức gọi nó là “quả táo của thiên đường”.

Cà chua giàu vi-ta-min A, vi-ta-min C, chất sơ và không có cholesterol. Một quả cà chua với kích thước trung bình (148 gam) chỉ có 35 calo mà thôi. Hơn nữa, nghiên cứu y học mới chỉ ra rằng việc hấp thụ chất li-cô-pin (phiên âm theo tên tiếng Anh là: lycopene) – thứ mà khiến cà chua có màu đỏ – có thể phòng tránh ưng thư. Li-cô-pin là một thành viên của họ hàng các chất sắc có tên là carotenoid. Carotenoid là những hợp chất thiên nhiên tạo ra màu sắc cho các loại trái cây và rau. Chẳng hạn, beta carotin là chất sắc màu cam trong cà rốt. Cũng giống như các axit amin thiết yếu, chúng không được tạo ra bởi cơ thể con người. Li-cô-pin sử dụng chất chống ô-xi hóa mạnh nhất trong họ hàng carotenoid và cùng với vi-ta-min C và E, nó bảo vệ chúng ta khỏi việc lão hóa.

Thuật ngữ khoa học đối với cà chua nói chung là lycopersicon lycopersicum, có nghĩa là ‘quả đào sói”. Cà chua là anh em họ của cà ghém, tiêu đỏ, anh đào đất, khoai tây, và cà dược có độc tố cao (ben-la-đôn). Có hơn 10 nghìn loại cà chua.

Cà chua được sử dụng trong rất nhiều loại đồ ăn, trong đó tất nhiên là nước sốt cà chua, món mì ống, bánh pizza. Theo khảo sát của Hội đồng Steel Packing vào năm 1997, có đến 68% đầu bếp sử dụng cà chua đóng hộp vì sự tiện lợi, chất lượng và hương vị của nó. Từ đó đến nay, chẳng có nhiều thay đổi.

Quả là phần ăn được của một loại cây và có chứa hạt, trong khi rau là phần thân, lá, rễ ăn được của một loại cây.

Cà chua nấu chín chứa hàm lượng li-cô-pin cao hơn so với cà chua sống.

Đừng bảo quản cà chua chín trong tủ lạnh. Nhiệt độ lạnh sẽ làm giảm hương vị của cà chua.

Monkey Me sưu tầm và chuyển dịch

P.S. Bài này xin đặc biệt dành tặng một người rất thích Cà chua.^^

Hãy là chó, là heo, là vẹt, là trâu, là chuột

26.12.2009
By

Xin các bạn đừng bị sốc bởi tựa đề trên dù đó là ý định của tôi. :) . Những điều các bạn đọc dưới đây sẽ giúp các bạn hiểu rằng, Monkey Me chỉ đang nói sự thật, chỉ là cách tôi chọn nói khác mà thôi :) . Tôi hứa đây sẽ không phải là tựa đề gây sốc duy nhất sẽ có trong chuyên mục “Tiếng Anh dễ ợt’ của tôi.^^

Chuyên mục ‘Tiếng Anh dễ ợt” xin cùng chia sẻ với các bạn những kinh nghiệm học tiếng Anh thú vị, những bài viết hay, những trang web hữu ích để giúp các bạn làm chủ được ‘công cụ’ vô cùng quan trọng trong một môi trường ‘cả thế giới là một ngôi nhà’ như hiện nay. Trước khi chia sẻ với các bạn những kinh nghiệm cá nhân, xin được bắt đầu với một câu chuyện về một người từng bị coi là ‘dummy’ đã trở thành một dịch giả xuất sắc như thế nào; câu chuyện này Monkey Me vô tình nhặt được từ trang www.trandangkhoa.com, một trang web của một con người trẻ tuổi đang ngày đêm cống hiến sức mình vì tương lai của những người trẻ Việt Nam; một trang web rất đáng để bạn ghé thăm và chia sẻ với mọi người. Qua câu chuyện này, Monkey Me tin rằng bạn không chỉ tìm cho mình được phương pháp học, mà quan trọng bạn còn học được rằng, với niềm tin mạnh mẽ ở bản thân, sự nỗ lực mỗi ngày và có một nguời “Thầy’ thực sự thì không có gì là không thể. Xin lỗi các bạn vì cá nhân Monkey Me quá yêu thích bài viết nên đã nói hơi nhiều khiến các bạn phải đợi lâu. Và đây là câu chuyện, xin các bạn cứ đọc từ từ, không cần thiết phải sử dụng bất cứ kỹ năng đọc nhanh nào mà bạn học được. ^^ .

Tôi học tiếng Anh như thế nào: Câu chuyện một “dummy” trở thành dịch giả

Tôi xin được tham gia vào diễn đàn VƯƠN TỚI THÀNH CÔNG bằng câu chuyện học tiếng Anh của mình. Trước hết tôi muốn chúng ta có một quy ước đó là thu hẹp nghĩa của từ thành công. Nếu bạn học một cái gì đó mà có thể dùng nó để kiếm sống thì có được gọi là thành công không? Nếu bạn đồng ý với tôi thì cũng có thể nói tôi thành công và câu chuyện của tôi là như thế này.

Bài học đầu tiên đánh thức lòng tự trọng

Do “hoàn cảnh lịch sử” mà tôi không học tiếng Anh trong trường phổ thông. Khi học ở trường Lê Hồng Phong TP Hồ Chí Minh, trong lúc các bạn học tiếng Anh thì tôi và một số bạn ở Bắc chuyển vào học tiếng Nga. Lên đại học cũng học tiếng Nga nốt nên tôi chẳng biết lấy một chữ tiếng Anh.

Rồi một ngày kia tôi quyết định ghi danh học tiếng Anh theo “phong trào”. Tôi chẳng có mục đích thiết thân nào như đi du học, đi công tác nước ngoài … Với lại dù không có ngoại ngữ (tiếng Nga tôi quên ráo trọi) tôi vẫn tiến hành công việc của mình tốt cơ mà (nhân dịp tôi cũng muốn khoe rằng tôi còn là một trong những biên tập viên sáng giá của NXB cơ đấy). Nói chung chẳng có động cơ nào thúc đẩy tôi học tiếng Anh, ngoài ý học cho cho “giống với người khác”.

Hôm ấy sau khi cơm nước xong tôi tất tả chạy đến lớp, thậm chí còn muộn mấy phút. Chung quanh tôi, khiếp trông ai cũng thông thái làm sao, còn tôi một chị nạ dòng không có trong đầu một chữ tiếng Anh thì chỉ biết cúi gằm mặt xuống mỗi khi thầy đi lại gần chỗ mình. Đến một lúc nào đó thầy chỉ định tôi đọc một câu. Tôi lặp bặp mãi không thể phát âm từ You đúng cách. Bực mình, thầy chỉ tay vào mặt tôi và nói. “Thôi chị đi về đi, cái ngữ chị có học suốt đời cũng không nói được tiếng Anh đâu.”

Năm ấy tôi gần 30 tuổi, có một ông chồng thương yêu vợ, một đứa con trai 3 tuổi kháu khỉnh, một công việc ổn định thu nhập cao, và một tương lai “quy hoạch làm cán bộ quản lý”. Kể ra từ bỏ ý định học tiếng Anh cũng chẳng có gì phải đắn đo nhiều. Nhưng trong tôi một nhức nhối câu hỏi, “Chẳng lẽ mình tệ thế sao, mọi người ai cũng học được tiếng Anh còn mình thì không có cửa ư?”

Người thầy đầu tiên – người thầy vĩ đại

Thế là tôi tìm đến một người thầy khác do bạn bè giới thiệu. Suốt đời tôi phải cảm ơn người bạn này vì đã giúp tôi trở thành học trò của một người thầy thật sự, đó là cách học trò tri ân Thầy, thưa Thầy Hồ Ngọc Hảo. Thầy mở lớp học ở nhà, học viên đa số là sinh viên và các em học sinh lớp 12. Trong lớp cũng có một vài người lớn tuổi nhưng tất cả mọi người đều đã có nhiều năm kinh nghiệm học tiếng Anh. Có nhiều người, theo cách nói của Thầy, có thâm niên học book 1.

Bài học đầu tiên của tôi là một bài ở gần cuối cuốn Streamline 1. Vả lại Thầy tôi không dạy theo thứ tự bài mà dạy theo chủ điểm ngữ pháp và không khuyến khích học viên “bám chặt” vào sách giáo khoa. Thầy dạy rất nhanh. Một buổi có khi dạy hai ba bài, ai không theo kịp thì tự mình phải xoay xở vì thế mà người đến và đi cũng nườm nượp như nhau. Thầy hài hước, dí dỏm biết cách “chọc quê” những học sinh lười nhưng lại không làm họ “mất mặt” chỉ khiến họ cố gắng hơn và tôi là người bị Thầy “điểm danh” nhiều nhất. Nếu bài học là một story thì bằng vài nét phác của mình, Thầy “kể” lại câu chuyện đó và học viên nhìn vào hình vẽ thuật lại chuyện. Ngoài ngôn ngữ, Thầy còn mở ra một cánh cửa khác của một nền tri thức văn hóa thật sự. Và qua cánh cửa ấy, Thầy đã giúp cho nhiều trong số học viên của mình nên người.

Hai tuần đầu tiên tôi giống như trái bưởi nặng bị ném xuống nước lập tức chìm nghỉm xuống bùn. Tôi ngồi đó mặt mày ngớ ngẩn, nghe mà chẳng hiểu mọi người nói gì, với cảm giác mình đúng là một nhân vật trong câu chuyện Innocents Abroad của Mark Twain, giống như một thổ dân mông muội đột nhiên lọt vào một xứ sở văn minh xa lạ. Nhưng cái người mông muội ấy quyết định không bỏ cuộc. Sau đó tôi thấy mình bắt đầu từ từ nổi lên và cảm thấy có thể bơi theo mọi người được.

Tôi là chó – heo – vẹt – trâu – chuột

Một hôm Thầy nói với chúng tôi một câu gây sốc: “Các trò hãy ráng là chó là heo là trâu là chuột.” Vốn là học trò ngoan tôi cố gắng làm theo lời Thầy dạy.

Là chó

Chó thì phải sủa đúng không nào, và là chó có nghĩa là tôi phải chăm sủa gâu gâu bằng cách phát ra thành tiếng. Tôi bắt mình phải nói dù lúc đầu nói 10 câu thì 9 câu sai và bị bạn học cười nhạo. Tôi phát hiện rằng người nước ngoài ấy mà họ không “chê” mình nói tiếng Anh dở đâu (thế thì có khác nào mình chê họ không nói được tiếng Việt) thế là tôi không để lỡ một dịp nào có thể nói tiếng Anh với họ. Tôi tình nguyện dạy Tiếng Việt cho người nước ngoài thông qua Viện Khoa học xã hội, đổi lại họ có vài giờ nói tiếng Anh với tôi và chỉnh cho tôi nói đúng. “Da mặt dày” như tôi cũng có hai cái lợi, một là tôi không mắc phải nhiều lỗi trong phát âm như người Việt thường hay mắc phải (chẳng hạn bao giờ tôi cũng ghi nhớ trong đầu phải phát âm phụ âm cuối); hai là tôi có thêm bạn nước ngoài và họ rất quý mến tôi. Thế là tôi bèn “take advantages” bằng cách chịu khó viết thư cho họ mặc dù thời ấy internet chưa có nên gửi thư qua bưu điện cũng tốn tiền lắm. Bao giờ tôi cũng nhờ họ sửa lỗi cho tôi. Năm 1998 khi có internet tôi vô tiệm gửi mail, còn làm kiêm thêm dịch vụ viết thư tình (chủ yếu là để xin tiền) cho các cô “chân dài” gửi cho boyfriend “bên bển” vì họ không biết tiếng Anh. Tất nhiên tôi làm việc không công thôi. Cùng lắm các cô cũng chỉ đãi tôi chầu café.

Là heo

Heo là động vật tham ăn và cũng vì tham nên nó ăn tạp. Vớ cái gì tôi cũng đọc vì hiểu rằng kiến thức chỉ có thể tích lũy và trở thành của mình qua quá trình đọc sách. Mới đầu tôi mượn Thầy những cuốn truyện dạng simplified của Longman đi từ Level 1 lên cao hơn. Tôi đọc rất nhiều, thanh toán hết tủ sách của Thầy thì bắt đầu lượn lờ ở những tiệm sách cũ và tha về đủ các loại sách. Để tôi nói cho bạn một bí mật nhé, sách cũ cũng tốt đẹp như người bạn cũ vậy, nó thường dành cho ta những bất ngờ và nếu chịu khó cùng với một chút may mắn bạn có thế “vớ” được của báu với giá rẻ không ngờ. Vì đa số chủ tiệm chẳng hề biết mình đang bán cái gì.

Sẽ không phải là “ngoa” khi nói chính tiếng Anh đã “dạy” lại tôi viết tiếng Việt, tôi thấy mình viết văn một cách mạch lạc và trong sáng hơn, biên tập “lên tay” hơn. Vậy mà hồi phổ thông tôi từng đoạt giải viết văn toàn quốc của báo Thiếu niên tiền phong cơ đấy, rồi lại còn tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Đại học Khoa học xã hội nhân văn với bản luận văn điểm 10 tuyệt đối và có nhiều năm làm biên tập chuyên sửa văn của người khác!!!

Là vẹt

Bạn không thể sáng tạo trong ngoại ngữ vì không thể bằng cách riêng của mình mà nói hay hơn người bản xứ. Phải bắt chước như con vẹt thôi.

Những năm 93, 94 truyền hình cable rất đắt nhưng tôi cũng ráng sắm “tool” này và tối tối khi chồng con ngủ hết cố trợn mắt giỏng tai mà nghe nhìn trước màn hình. Tất nhiên tôi nghe lõm bõm thôi, nhưng khả năng ngày càng cải thiện và tôi bắt chước cách nói của họ những khi nghe được một câu trọn nghĩa. Cố nói “theo cách của họ”.

Khi đọc sách tôi chọn ra những câu nào hay và có thể sử dụng được ngoài đời rồi chép vào một cuốn sổ, lâu lâu mở ra xem và tập dùng trong đúng ngữ cảnh. Chẳng hạn trong lúc viết thư tình dùm cho các cô, tôi cố làm sao nói những lời có cánh về “nỗi nhớ nhung của nàng” mặc dù mục đích cuối cùng vẫn là xin tiền thôi. Các chàng đánh giá rất cao “tài viết thư của nàng” và hình như tôi cũng khiến cho một hai cặp nên vợ nên chồng đấy.

Là trâu

Trâu bò là loài nhai lại. Kiến thức sẽ chẳng phải là của bạn nếu bạn không có thời gian “nhai lại” để thẩm thấu những gì đã học. Trên đường đi học về, trong lúc đạp xe tôi thường ôn lại những điều mình vừa học trong ngày. Cả trong lúc lái xe đi trên đường tôi tập nói bằng tiếng Anh với một người nào đó bằng một chủ đề nào đó. Thế nên nếu gặp tôi vào lúc ấy bạn có thể nghĩ tôi “crazy” vì tôi hay mấp máy môi và mỉm cười một mình trước một ý nghĩ thú vị nào đó. Có một lần lúc dừng xe chờ đèn đỏ “xanh” lên, một ông quay sang nhìn tôi nháy nháy mắt và rủ tôi đi chơi. Mất một lúc tôi mới hiểu rằng hóa ra ông ấy thấy tôi cười lại tưởng bở là tôi có ý gì “đen tối”. Nhưng mà những chuyện như thế không xảy ra nữa từ khi phụ nữ Sài Gòn sáng chế ra mạng che mặt để tránh nắng.

Là chuột

Cái loài gặm nhấm này mỗi lần ăn rất ít nhưng tích lại thì lượng thức ăn không nhỏ. Mỗi lúc học một ít rất phù hợp với một người làm việc fulltime lại có chồng con và vô số bổn phận với bên nội bên ngoại như tôi. Vì vậy tôi chia nhỏ kiến thức ra và gặm nhấm từ từ, ít một, thư thái như hình ảnh con chuột bò xuống sông uống dòng nước mùa xuân trong một bài tanka của Nhật mà tôi rất thích. Và con chuột là tôi ấy nhờ vào phương pháp học sáng tạo đầy cảm hứng của Thầy và từ những “người bạn cũ” là sách vở mà dần dần biến đổi thành một kẻ bắt đầu biết ước mơ ngoài những mơ ước gắn với cơm áo gạo tiền.

Bản dịch đầu tiên

Tất nhiên bố bảo tôi cũng chẳng dám ti toe dịch dọt vì tự cảm thấy chữ của mình chưa đựng đầy một cái lá mít như cha tôi vẫn có cách nói ví von như vậy. Sau 1 năm học với Thầy Hảo, tôi thi đậu vào Open University rồi ĐH Sư phạm khoa Anh và có được tấm bằng loại khá. Tôi đặt một thầy ở ĐH Sư phạm dịch cuốn An Outline of American Literarure ra tiếng Việt. Trong quá trình biên tập tôi phát hiện ra mình có thể chuyển ngữ tốt hơn thầy, và thử dịch lại. Hóa ra bản dịch của tôi được chính thầy đánh giá tốt hơn của thầy. Thế là từ đó tôi mạnh dạn hơn, thử sức trong việc dịch sách. Tất nhiên tôi mắc vô số lỗi. Còn nhớ bản dịch một tác phẩm của William Saroyal (nhà văn nổi tiếng người Mỹ gốc Armenia) của tôi đầy lỗi, tôi đưa dịch giả Phạm Viêm Phương xem dùm ông sửa bút đỏ chi chít. Nhưng tôi đã học được từ chính lỗi lầm của mình. Thực ra tôi yếu về văn phạm nên nhiều khi hiểu sai ý. Tôi ghi lại từng cái lỗi của mình để lần sau tránh không mắc phải.

Hơn 9 năm qua tôi đã dịch được khoảng trên 40 chục cuốn. Có cuốn được xếp vào bestseller, có cuốn nhận được lời khen cũng có những cuốn rơi vào im lặng. Nhưng đó không phải là điều tôi muốn nói đến, câu chuyện của tôi chẳng có ý nghĩa gì ngoài một thông điệp: Nếu tôi có thể làm được một cái gì đó với vốn tiếng Anh của mình thì các bạn, từ những xuất phát điểm tốt hơn tôi, có thể đạt được thành tích lớn hơn tôi nhiều, các bạn có thể vươn tới những đỉnh cao. Đó cũng là điều khiến cho tôi, khi đọc cuốn TÔI TÀI GIỎI BẠN CŨNG THẾ, càng thêm tâm đắc với Adam Khoo rằng nếu bạn có niềm tin vào mình, có khát khao vươn lên, có kế hoạch hành động và có quyết tâm theo đuổi thì bạn có thể chinh phục được bất cứ đỉnh núi nào trước mặt.

Hãy chia sẻ với tôi câu chuyện của bạn, ngay những bước khởi đầu nho nhỏ của mình nhé. Và hãy quy ước với nhau rằng tôi sẽ là một trong những người được nghe câu chuyện thành công của bạn. Good luck!

(Nguyễn Hồng Vân)

Monkey Me trích đăng từ trang web: www.trandangkhoa.com

Bông hồng trên ve áo

24.12.2009
By

Đêm mai là đêm Giáng sinh rồi. Ước gì trời rét hơn để hơi ấm của tình yêu được cảm nhận rõ hơn.  Ngày mai có thể có nhiều người cảm thấy buồn hơn vì họ vẫn phải đang đi tìm hơi ấm hay tiếc nuối vì họ đã không giữ được hơi ấm mà họ từng có. Có thể là một thoáng chạnh lòng, có thể một chút ghen tị, có thể cả một chai rượu rồi khóc rũ rượi. Người ta thường nói tình yêu gõ cửa vào lúc bạn không ngờ nhất, nhưng xin đừng bao giờ ngừng tìm kiếm. Cuộc sống luôn bắt ta phải lựa chọn, trong tình yêu cũng vậy. Hãy lắng nghe trái tim mình thật kỹ để bạn không bị thất vọng. Câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn thấy rằng luôn có phần thưởng tốt đẹp cho người biết lắng nghe tiếng gọi thật sâu ở bên trong mình và biết trân trọng giá trị của tâm hồn.

37886280_rose

Bông hồng trên ve áo

Sáu giờ kém sáu phút, chiếu đồng hồ hình tròn, lớn ở quầy thông tin tại nhà Ga Grand Central chỉ. Trung úy quân đội trẻ có dáng người cao vừa bước đến từ hướng đường ray ngẩng đầu lên với khuôn mặt rám nắng, mắt của anh nheo lại để nhìn cho chính xác giờ trên chiếc đồng hồ kia. Trái tim anh đập thình lịch làm anh bồn chồn ghê gớm bởi vì anh không thể kiểm soát được nó. Sáu phút nữa, anh sẽ gặp người phụ nữ, người đã chiếm một vị trí đặc biệt trong cuộc sống của anh trong suốt 13 tháng qua, người phụ nữ mà anh chưa hề gặp mặt, nhưng những lời nói của cô qua từng trang viết đã theo anh suốt thời gian đó và luôn luôn được anh ghi nhớ.

Anh cố ghé sát người vào quầy thông tin như anh có thể và chỉ đứng phía sau nhóm người đang xúm quanh những người thư ký quầy…..

Trung úy Blandford nhớ lại một đêm thật đặc biệt, một thời khắc tồi tệ nhất của trận chiến khi mà chiếc phi cơ của anh bị một đám chiếc Zero vây quanh. Anh đã nhìn thấy khuôn mặt gằn lên của một trong các phi công là kẻ thù của anh.

Trong một lá thư của mình, anh đã thú nhận với cô là anh thường cảm thấy sợ, và chỉ một vài ngày trước cuộc chiến, anh đã nhận được thư trả lời của cô. “Tất nhiên là anh sẽ sợ….tất cả những người đàn ông can đảm đều sợ. Vua David không biết sợ hay sao? Đó là lý do tại sao Ngài viết Bài thánh ca thứ 23 của mình. Lần tới anh nghi ngờ chính mình, tôi muốn anh nghe giọng nói của tôi kể lại cho anh nghe: “Đúng, mặc dù tôi sẽ đi qua thung lũng của những bóng ma, nhưng tôi sẽ không sợ ma quỷ vì Em luôn bên tôi.” Và anh đã nhớ; anh đã nghe được giọng nói mà anh chỉ tưởng tượng ra của cô, và điều đó đã giúp anh lấy lại được sức mạnh và những kỹ năng chiến đấu của mình.

Bây giờ anh sắp được nghe giọng nói thực sự của cô. Sáu giờ kém bốn phút. Khuôn mặt anh trở nên căng thẳng. Bên dưới mái nhà rộng lớn và được được trang trí bằng những hình ngôi sao, mọi người đang bước đi rất nhanh, giống như những sợi chỉ màu đang được dệt thành tấm vải màu xám. Một cô gái đi qua gần chỗ anh và Trung ý Blanford bắt đầu chú ý. Cô ấy đang đeo một bông hoa màu đỏ trên ve áo của chiếc áo véc của mình, nhưng đó là một bông đậu Hà lan xinh xắn màu đỏ sẫm, không phải là một bông hồng nhỏ như anh và cô đã thống nhất. Hơn nữa, cô gái này còn quá trẻ, chỉ khoảng 18 tuổi, trong khi Hollis Meynell đã nói với anh một cách thẳng thắn là cô ấy đã 30 tuổi. “Ồ, thì sao chứ?” anh tự trả lời “Mình cũng 32 mà.” Anh mới chỉ 29. Ký ức của anh trở về với cuốn sách đó – cuốn sách mà có thể chính Chúa đã đặt nó vào trong tay anh trong  số hàng trăm cuốn sách của thư viện Quân đội được gửi tới trại huấn luyện Florida. “Cảnh nô lệ của Con người” là tên cuốn sách; và trong suốt cuốn sách chỉ là những ghi chép của một phụ nữ. Anh vốn rất ghét kiểu viết-theo-thói quen, nhưng những lời nhận xét trong cuốn sách này lại khác. Anh đã không tin là một phụ nữ lại có thể nhìn thấu trái tim của một người đàn ông một cách tinh tế đến thế, cảm thông đến thế. Anh tìm thấy tên cô trên nhãn của cuốn sách: Hollis Maynell. Anh lật tìm cuốn danh bạ của thành phố New York và thấy địa chỉ của cô. Anh đã viết thư và cô đã trả lời. Ngày hôm sau, anh được chuyển đi nhưng họ vẫn tiếp tục viết cho nhau.

Trong 13 tháng, cô đã đáp lại một cách trung thành, và còn hơn là đáp lại. Khi mà thư anh chưa đến, cô vẫn viết cho anh, và bây giờ anh tin rằng mình đã yêu cô và cô cũng yêu anh.

Nhưng cô đã từ chối mọi lời cầu xin gửi ảnh của cô cho anh. Tất nhiên, điều này có vẻ rất tệ. Nhưng cô đã giải thích rằng: “Nếu tình cảm của anh dành cho em có thực và thật lòng, em trông như thế nào sẽ không quan trọng. Giả sử em đẹp, em sẽ luôn bị ám ảnh bởi cảm giác là anh đang tận dụng cơ hội này để viết cho em, và kiểu tình yêu như vậy làm em phát ốm. Giả sử em xấu (và anh phải chấp nhận là khả năng này là nhiều hơn). Lúc đó em sẽ luôn lo sợ là anh tiếp tục viết cho em chỉ bởi vì anh cô đơn và anh đang không có người nào khác. Không, đừng hỏi xin em ảnh. Khi anh đến New York, anh sẽ nhìn thấy em và anh có thể quyết định. Hãy nhớ, cả hai chúng ta đều được tự do dừng lại hay tiếp tục sau đó – cho dù chúng ta chọn lựa như thế nào…”

Sáu giờ kém một phút – anh vo mạnh điếu thuốc.

Trái tim của Trung úy Blandford nhảy dựng lên còn cao hơn cả chiếc phi cơ của anh khi cất cánh.

Một phụ nữ trẻ đang tiến về phía anh. Cô có dáng người cao và mảnh dẻ; mái tóc vàng hoe trải quăn ra phía sau từ đôi tai thanh tú. Mắt cô xanh như những bông hoa, đôi môi và chiếc cằm thể hiện một nét quyết đoán dịu dàng. Trong bộ đồ véc màu xanh nhạt, trông cô giống như mùa xuân sống dậy. Anh giật mình nhìn về phía cô gái, hoàn toàn quên không để ý là cô không đang đeo bông hồng bên ve áo, và khi anh dời chỗ, đôi môi cô cong lên, mỉm cười khiêu khích về phía anh.

“Đi với em, chàng lính?” cô thì thầm.

Không thể kiểm soát được, anh bước một bước tiến gần về phía cô gái. Vừa lúc ấy, anh nhìn thấy Hollis Maynell, cô đang đứng ngay phía sau cô gái, một phụ nữ chắc chắn đã ngoài 40, mái tóc đang ngả màu được che giấu dưới chiếc mũ đã rách. Cô ta trông quá mập; bàn chân với mắt cá chân dày đang thọc vào một đôi giày đế thấp. Nhưng cô lại đeo một bông hồng đỏ trên ve áo nhàu nát của chiếc áo khoác màu nâu.

Cô gái trong bộ đồ màu xanh bước nhanh đi.

Blandford cảm thấy như mình bị tách làm hai, anh muốn chạy theo cô gái biết bao, nhưng lòng khát khao được gặp người phụ nữ mà tâm hồn của cô đã thực sự cảm thông và chia sẽ với anh lại mãnh liệt biết bao; và cô đang đứng đó. Khuôn mặt mập mạp và nhợt nhợt của cô thật dịu dàng và chứa đầy cảm xúc; và bây giờ anh đã có thể nhìn rõ điều đó. Đôi mắt màu tro của cô có những tia nhìn ấm áp và chân thành.

Trung úy Blandford không hề do dự. Những ngón tay của anh nắm chặt lấy cuốn Cảnh nô lệ của Con người, một cuốn sách nhỏ, có bìa được bọc da màu xanh và đã nhàu nát – một tín hiệu để cô có thể nhận ra anh. Đây sẽ không phải là tình yêu, nhưng sẽ là một cái gì đó giá trị, một cái gì đó có lẽ còn giá trị hơn cả tình yêu – một tình bạn mà anh đã từng có và phải biết ơn về điều đó.

Anh chỉnh lại đôi vai rộng của mình cho vuông vắn, chào và đưa cuốn sách về phía người phụ nữ, mặc dù thậm chí trong khi nói anh cũng cảm thấy sốc vì sự cay đắng của sự thất vọng.

“Tôi là Trung úy John Blandford, và cô – cô là Meynell. Tôi rất vui là chúng ta đã có thể gặp nhau. Tôi có…có thể đưa cô đi ăn tối được không?”

Khuôn mặt người phụ nữ căng ra với một nụ cười rộng lượng “Ta không biết tất cả những chuyện này là thế nào, con trai.” Người phụ nữ trả lời. “Cô gái trẻ trong bộ đồ xanh – người mà vừa đi qua cậu – nài nỉ ta đeo bông hồng này trên chiếc áo khoác của ta. Và cô nói rằng nếu tôi được mời đi chơi với cậu, tôi sẽ bảo với cậu rằng cô ấy đang đợi cậu trong một nhà hàng lớn bên kia phố. Cô nói đây chỉ là một phép thử. Tôi có hai cậu con trai đang làm việc cho Chính phủ Hoa Kỳ và bản tôi cũng vậy, bởi vậy tôi đã không phiền khi được giúp đỡ cậu.”

Monkey Me sưu tầm, dịch và đặt lại tiêu đề.

P.S. “Tình yêu đến với những ai vẫn còn hy vọng dù họ đã từng thất vọng, đến với những ai vẫn tin dù họ đã từng bị phản bội, đến với những ai vẫn yêu dù họ bị tổn thương sâu sắc trước đó.”

Hút thuốc sống lâu?

22.12.2009
By

Bài viết gần một trang giấy dưới đây về những tác hại của thuốc lá hy vọng sẽ giúp được phần nào những người thích cái loại ‘tăm xỉa phổi” này và những người vợ đang ngày đêm cố gắng ‘dọa’ ông chồng nghiện thuốc còn hơn ‘nghiện vợ’ bỏ thuốc :) . Monkey Me nghĩ rằng, bằng cách in ra và dán vào những chỗ dễ nhìn nhất, những người tự muốn bỏ thuốc và những người đang giúp người khác bỏ thuốc sẽ dần đạt được mục tiêu giúp mình hay giúp người khác bỏ thứ gây nghiện chết người này. Monkey Me cũng vừa in ra và sẽ về dán ở chỗ gương soi, chỗ mà Monkey Me buộc phải nhìn khi đi làm hay trước mỗi cuộc hẹn tình củm. :) . Lời khuyên cho những người vợ là nên in ra và dán cả ở nhà vệ sinh, đàn ông thường vừa làm điều đó vừa hút thuốc vì nó sẽ giúp cảm giác ‘thoải mái’ đó tăng lên gấp đôi. :)

Hút, hút nữa, hút mãi :)

Hút, hút nữa, hút mãi :)

Ngành thuốc lá là ngành công nghiệp 200 nghìn tỷ đô la, sản xuất ra 6 nghìn tỷ điếu thuốc mỗi năm – khoảng 1.000 điếu thuốc cho mỗi người trên trái đất. Và đây là những gì bạn tìm thấy trong những điếu thuốc:

-          Phóoc man đê-hyt, một chất dùng để ướp xác chết

-          Tô-lu-en, thường được sử dụng như một thành phần của chất pha loãng sơn

-          A-xê-tôn, một thành phần hoạt tính của chất tẩy sơn móng tay

-          A-mô-ni-ac, một chất mà các nhà khoa học phát hiện ra rằng nó sẽ khiến bạn hấp thụ nhiều ni-cô-tin hơn, khiến cho bạn nghiện hút thuốc.

Khi bạn hút thuốc, bạn cũng hít vào chất a-sen, ben-zen, cát-mi, hy-đrô xy-a-nua, chì, thủy ngân và  phô-nôn. Tổng cộng, có 4000 chất hóa học gây hại, trong đó 44 loại chất độc mà 43 trong số đó đã được chứng minh là các chất gây ra ung thư.

Ngành kinh doanh xấu
Các công ty bảo hiểm nhân thọ tính phí người hút thuốc cao gần gấp đôi so với người không hút thuốc đối với loại bảo hiểm có kỳ hạn. Một số công ty sản xuất thuốc lá cũng có cổ phần trong các công ty bảo hiểm nhân thọ. Những gì có vẻ là một thỏa thuận tốt cho các công ty thuốc lá lại là một thỏa thuận tồi đối với những người đóng thuế: chi phí y tế trực tiếp do việc hút thuốc gây nên, tổn thất đối với năng suất của nền kinh tế, chi phí do chính phủ phải bỏ ra cao gấp ba lần tổng lợi nhuận của ngành thuốc lá.

Cái chết
Những người hút thuốc có nguy cơ mắc bệnh ung thư phổi cao gấp 10 lần những người không hút thuốc, nguy cơ bị đột quỵ cao gấp 3 lần, nguy cơ bị bệnh tim cao gấp 2 lần. Các-bon đi-ô-xít trong những điếu thuốc lấy mất ô-xi dành cho tim. Hút thuốc có thể gây ra đau đầu, vô sinh, bệnh về mạch máu, vấn đề tiêu hóa, ung thư miệng và vòm họng, mù.

Thuốc lá gây ra số người chết còn lớn hơn số người chết do tất cả các cuộc chiến tranh trong vòng 100 năm qua cộng lại, tính cả Chiến tranh Thế giới thứ nhất và thứ hai. Hơn 3 triệu người chết mỗi năm do hút thuốc lá.

Ni-cô-tin là một chất gây nghiện. Nó gây nghiện còn hơn cả cô-ca-in, hê-rô-in hay thuốc ngủ. Ni-cô-tin là một loại thuốc trừ sâu ‘tự nhiên’. Các loại cây như khoai tây tạo ra chất này trong những chiếc lá của mình để ngăn không cho côn trùng ăn chúng.

Ngừng hút thuốc

Sau 8 giờ, lượng các-bon đi-ô-xít trong máu của bạn giảm xuống mức bình thường.
Sau 48 tiếng, các đầu dây thần kinh bắt đầu phát triển lại, đồng thời khả năng về ngửi và nếm sẽ được tăng lên

Sau 1 năm, nguy cơ bị bệnh tim giảm xuống một nửa so với nguy cơ của người không hút thuốc.

Sau 15 năm, nguy cơ bị bệnh tim mạch vành giống như của người không hút thuốc.

Monkey Me sưu tầm và dịch.

P.S. “Đằng sau mỗi người phụ nữ thành đạt…là một chậu quần áo bẩn”. (Sally Forth) :) :)

Đôi giầy

21.12.2009
By

Chuyên mục “Câu chuyện cuộc sống’ xin tiếp tục với một bài viết chỉ vừa hơn trăm chữ. Câu chuyện có thật kể về hành động của một vĩ nhân, một anh hùng dân tộc của người Ấn Độ. Một hành động đơn giản và không đòi hỏi nhiều sức lực, nhưng lại chứa trong đó là cả một tấm lòng luôn nghĩ cho người khác. Đâu phải làm những điều quá lớn lao để trở nên vĩ đại. Đôi khi nó chỉ như câu chuyện dưới đây mà thôi.

Mohandas Karamchand Gandhi

Mohandas Karamchand Gandhi

Đôi giầy

Có một lần khi mà Gandhi vừa bước lên một con tàu, thì một chiếc giày của ông bị tuột ra và rơi xuống đường ray. Ông không thể lấy lại chiếc giày bởi vì đoàn tàu đang chạy. Trước sự sửng sốt của những người bạn, Gandhi bình tĩnh tháo chiếc giày còn lại và ném ngược trở lại phía đường ray để nó rơi gần chỗ chiếc giầy trước. Những hành khách đi cùng tàu hỏi sao ông lại làm như vậy, Gandhi cười và đáp “người đàn ông nghèo khổ nào nhặt được đôi giày trên đường ray khi đó sẽ có đủ cả một đôi để dùng”.

Monkey Me

P.S “Nếu bạn xét đoán người khác, bạn sẽ không có thời gian để yêu họ” :)

Viết vội!

17.12.2009
By

Từ khi sinh nó ra, cái blog này nè, Monkey Me đã tự hứa với mình là phải cập nhật nó hàng ngày. Vậy mà khi nó mới được 5 ngày tuổi tính đến nay (tớ ‘đẻ’ nó ra vào ngày 12/12/2009, hoàn toàn một mình vượt cạn :) ), thì tớ đã phải bỏ rơi nó ít nhất là hai ngày, tính từ lúc này và ngày mai. Tối nay tớ cũng lỗi hẹn với cả trận Chung kết bóng đá Nam nữa. Không còn cách nào khác vì có một việc quan trọng hơn nhiều mà tớ phải làm ngay sau khi viết bài này. Monkey Me hứa sẽ lại sớm tiếp tục cập nhật blog với những bài viết thú vị để các bạn thưởng thức nhé.

Những hình ảnh dưới đây xin được dành tặng bạn Lavender, một người rất thích hoa oải hương.

Ruộng hoa oải hương

Ruộng hoa oải hương

Cành hoa oải hương

Cành hoa oải hương

Bó hoa oải hương nhỏ

Bó hoa oải hương nhỏ

Đẹp nhỉ? :)

Đẹp nhỉ? :)

Đẹp thế :)

Đẹp thế :)

Monkey Me
P.S. “Hãy dọn đến sống ở trái tim anh, em không phải trả tiền thuê đâu“. :)

Cha đã quên

16.12.2009
By

Chuyên mục “Câu chuyện cuộc sống’ xin được tiếp tục với câu chuyện thứ hai kể về người cha. Hình ảnh người cha trong mỗi người chúng ta có thể khác nhau. Họ có thể là người anh hùng, người bạn, và thật không may cũng có thể là nỗi ám ảnh. Nhưng được sinh ra đã là điều may mắn rồi. Chúng ta đã phải chiến đấu với hàng triệu ‘tinh binh’ khác trước khi gặp được cái kết hợp để tạo ra chúng ta. Không thể phủ nhận rằng họ là một phần để tạo ra chúng ta. Câu chuyện dưới đây được trích trong cuốn sách ‘Đắc nhân tâm’ của Dale Carnegie, một cuốn sách tuyệt vời về đối nhân xử thế. Tôi đã đọc lại bài này nhiều lần. Và lần nào cảm xúc cũng đều giống nhau. Hy vọng câu chuyện sẽ mang lại cho các bạn những rung động chân thật.

CHA ĐÃ QUÊN

(W. Livingston Larnved)

Con trai yêu quý, con hãy nghe những lời ân hận của cha đây. Cha đã lẻn vào phòng con khi con đang chìm vào giấc ngủ trẻ thơ. Nhìn kìa, một tay con đặt dưới gò má, những lọn tóc hung đẫm mồ hôi bám chặt vào vầng trán ẩm ướt. Chỉ cách đây vài phút thôi, khi cha ngồi trong phòng đọc sách và xem lại bài viết của mình, nỗi ân hận chợt dâng ngập hồn cha. Và cha đã chạy ngay đến phòng con để nói lời xin lỗi.

Con ơi, cha đã tức giận, quát mắng khi con cầm khăn lau mặt qua quýt trong lúc thay quần áo đi học, lúc con để đôi giày dơ bẩn hay thấy con vứt vật dụng lung tung trong nhà.

Cha luôn chăm chăm nhìn thấy toàn là lỗi lầm của con. Buổi sáng cha thấy con không ngăn nắp khi ngủ dậy, lại còn ăn uống vội vàng và lấy một lúc quá nhiều thức ăn vào đĩa. Vì chỉ nhìn thấy lỗi lầm nên khi con chào cha xin phép ra ngoài chơi, cha chỉ cau mày và trả lời cộc lốc không chút thiện cảm: “Hừm! Liệu mà về sớm đấy!”.

Buổi chiều cha cũng tức giận với những sơ suất của con. Khi thấy vớ của con rách, cha đã làm con phải mất mặt trước bạn bè khi lôi con về nhà. Con thật sự đã làm cha rất giận dữ vì đã không tiết kiệm, không chịu giữ gìn những món đồ mà cha đã phải vất vả làm việc và dành dụm mua cho con.

Khi cha đang đọc báo, con rụt rè bước tới ngước nhìn cha với anh mắt ngây thơ, trong sáng, cha lại quát lên: “Con muốn cái gì?. Và trái tim cha đã xúc động biết dường nào khi con chỉ im lặng chạy đến, vòng đôi tay bé bỏng ôm cổ cha thật chặt với tất cả yêu thương, trìu mến rồi lại chạy thật nhanh ra ngoài.

Con thương yêu!

Con có biết không, tờ báo đã rời khỏi tay cha trong yên lặng và một nỗi sợ hãi lẫn đau xót nghẹn ngào xâm chiếm cõi lòng cha. Cha đã làm gì thế này? Cha đã biến mình thành một người cha suốt ngày chỉ săm soi tội lỗi của con mình. Một người cha chỉ toàn tìm kiếm những cái xấu của con như là một đứa trẻ ư? Cha chỉ muốn con phải thế này, thế nọ, cha chỉ muốn con phải cư xử như người lớn. Cha đã đo con bằng cây thước dành cho một người trưởng thành, bằng cả những năm tháng tuổi đời và trải nghiệm già dặn của cha.

Con yêu của cha!

Trong khi cha nhìn con bằng đôi mắt già cỗi và muộn phiền, đầy thành kiến, soi mói ấy, cha chẳng thèm biết đến những cái tốt, điều hay và sự chân thành, hồn nhiên trong tư chất của con. Trái tim nhỏ bé của con nồng ấm và to lớn như ánh rạng đông đang tặng bao tia nắng ấm cho những ngọn đồi bao la. Con đã hồn nhiên lao vào hôn chúc cha ngủ ngon mà không hề vướng bận việc cha đã la mắng con cả ngày và hằn học với con vì những lý do không chính đáng.

Con thương yêu!

Cha không thể đợi thêm được nữa. Cha phải nhanh chóng bước đến bên con, quỳ xuống cạnh chiếc giường nhỏ bé và nhìn gương mặt thơ ngây của con trong giấc ngủ với một niềm ân hận vô cùng.

Có thể, con còn quá bé bỏng để hiểu biết những cảm xúc đang tràn ngập trong lòng cha. Cha hứa với con, ngay từ giờ phút này, cha sẽ trở lại là người cha đích thực và luôn biết trân trọng tình yêu của con ngay cả trong những giây phút nóng giận bừng bừng. cha sẽ là người bạn trung thành của con, sẽ đau khổ khi con gặp bất hạnh, sẽ cười vui khi con gặp may mắn, sung sướng. Cha sẽ cắn chặt môi để không thốt ra những lời gắt gỏng mỗi khi con quỷ giận dữ trỗi dậy trong lòng cha. Cha sẽ tự bảo mình rằng con vẫn còn bé bỏng.

Ôi, hình như cha đã nhìn đứa con thơ dại của cha như nhìn một người trưởng thành thực sự. Giờ đây, nhìn con cuộn mình trong chăn và mệt mỏi ngủ yên trên chiếc giường bé xíu, cha chợt nhận ra rằng con chỉ là một đứa trẻ thơ ngây. Sáng sáng, con vẫn nũng nịu trong vòng tay trìu mến của mẹ. Mái tóc tơ mềm mại của con còn vướng víu trên bờ vai mẹ, cần được che chở trong cảm giác được yêu thương. Vậy mà, cha đã đòi hỏi con quá nhiều…

Monkey Me

P.S. Hãy cảm nhận tình cảm của một người cha và người chồng trong bài hát “My Papa” của Paul Anka nhé. Tôi tin các bạn sẽ thích.

Quái, mình sinh vào ngày thứ mấy nhỉ?

16.12.2009
By

Chắc hẳn đã có đôi lần bạn băn khoăn tự hỏi không biết là mình sinh vào ngày thứ mấy trong tuần, đúng không? Có thể bạn sẽ hỏi bố mẹ, hay ông bà. Nhưng câu trả lời bạn thường nhận được là ‘hình như’ là vào ngày thứ……, hay à vào ngày thứ……, nhưng mà bố/mẹ hay ông/bà không chắc lắm đâu. Thay vì phải hỏi để rồi nhận được câu trả lời không thể chắc chắn, bạn có thể sử dụng cách dưới đây để tính xem cái ngày mà hôm bạn chui từ khỏi lòng mẹ ra với cái thế giới chết tiệt này là ngày nào. :) . Xin lưu ý là thủ thuật dưới đây chỉ giúp bạn tính được các ngày trong thế kỷ 20 (1900 – 2000) thôi nhé. Thực ra có cả cách tính được các ngày của thế kỷ 21, nhưng xin phép được chia sẻ sau với các bạn. Và….đây là những bước mà các bạn sẽ làm:

Bước 1) Viết xuống hai chữ số cuối cùng của năm mà bạn được sinh ra. Đặt là A.
Bước 2) Chia số đó, tức số A cho 4. Bỏ đi số dư nếu có. Gọi đáp số này, bỏ đi số dư, là B.
Bước 3) Tìm số cho tháng mà bạn sinh ra ở bảng bên dưới (Bảng các tháng). Đặt là C.
Bước 4) Ồ, ngày bạn sinh ra, đặt là D. (nếu bạn sinh ngày 12, thì D sẽ là 12.)
Bước 5) Bây giờ bạn hãy lấy A + B + C + D. Chia tổng này cho 7. Số dư mà bạn có được chính là chìa khóa để bạn biết được đó là ngày nào trong tuần.
Bước 6) Trong bảng các ngày bên dưới, hãy dùng số dư mà bạn có được từ phép tính để đối chiếu xem bạn sinh vào ngày thứ  mấy trong tuần (chẳng hạn sau khi lấy tổng của A+B+C+D chia cho 7, Monkey Me được con số là 16,29, thì số dư sẽ là 2, và đối chiếu với ‘Bảng các ngày’, thì Monkey Me biết được là mình  sinh vào ngày thứ Hai).

BẢNG CÁC THÁNG
Tháng 1 = 1 (0 nếu là năm nhuận) Tháng 7 = 0
Tháng 2 = 4 (3 nếu là năm nhuận) Tháng 8 = 3
Tháng 3 = 4 Tháng 9 = 6
Tháng 4 = 0 Tháng 10 = 1
Tháng 5 = 2 Tháng 11 = 4
Tháng 6 = 5 Tháng 12 = 6
BẢNG CÁC NGÀY
Chủ nhật = 1
Thứ hai = 2
Thứ ba = 3
Thứ tư = 4
Thứ năm = 5
Thứ sáu = 6
Thứ bảy = 0

Trùng hợp kỳ lạ giữa Abraham Lincoln và John F. Kennedy

16.12.2009
By
Tổng thống Abraham Lincoln

Tổng thống Abraham Lincoln

Tổng thống John F. Kenedy

Tổng thống John F. Kennedy

Dưới đây là những sự thật còn lạ kỳ hơn cả những điều hư cấu về tổng thống Mỹ Abraham Lincoln và John F.Kennedy. Có câu đố ở cuối trang, ai đoán được sớm nhất, Monkey Me xin gửi tặng một phong Sôcôla Bỉ chính hiệu.

Abraham Lincoln được bầu vào Quốc hội Mỹ năm 1846.
John F. Kennedy được bầu vào Quốc hội Mỹ năm 1946.

Abraham Lincoln được bầu làm Tổng thống Mỹ năm 1860.
John F. Kennedy được bầu làm Tổng thống Mỹ năm 1960.

Tên của Lincoln và Kennedy đều có 7 chữ cái.

Cả hai đều đặc biệt quan tâm đến vấn đề nhân quyền.

Hai người vợ của hai người đều mất con khi sống ở Nhà trắng.

Cả hai đều bị ám sát vào ngày Thứ Sáu.

Cả hai đều bị bắn vào đầu.

Thư ký của Lincoln tên là Kennedy.
Thư ký của Kennedy tên là Lincoln.

Cả hai đều bị ám sát bởi người miền Nam.

Cả hai người kế vị đều là người miền Nam.

Cả hai người kế vị đều có tên là Johnson.

Andrew Johnson, kế vị Lincoln, sinh năm 1808.
Lyndon Johnson, kế vị Kennedy, sinh năm 1908.

John Wilkes Booth, kẻ ám sát Lincoln, sinh năm 1839.
Lee Harvey Oswald, kẻ ám sát Kennedy, sinh năm 1939.

Tên của cả hai kẻ ám sát đều trở nên nổi tiếng.

Tên của cả hai kẻ ám sát đều có 15 chữ cái.

Lincoln bị bắn ở một rạp hát mang tên ‘Ford.’ (tên một tổng thống khác)
Kennedy bị bắn trong một chiếc xe mang tên ‘Lincoln.’

Booth chạy khỏi rạp hát và bị bắt trong một nhà kho.
Oswald chạy khỏi một nhà kho và bị bắt trong một rạp hát.

Booth và Oswald đều bị ám sát trước khi xét xử.

Và đây là kẻ hay gây chuyện…

Một tuần trước khi Lincoln bị ám sát, ông đang ở Monroe, Maryland.
Một tuần trước khi Kennedy bị ám sát, ông đang ở………………………….

Ai điền được vào chỗ trống ở trên, xin vui lòng gửi phàn hồi vào bài viết. Ai có câu trả lời đúng nhất và phản hồi sớm nhất, Monkey Me xin được gửi tặng một phong kẹo Sôcôla Bỉ chính hiệu, đủ ngọt và đủ đắng. Khi phản hồi xin vui lòng cung cấp cả thông tin liên hệ nhé. Thanks a million!

Monkey Me

Page 1 of 2
1 2