Monthly Archives: Tháng Ba 2010

Học yêu

31.03.2010
By

Lang thang trên mạng và nhặt được câu chuyện tình yêu này, xin được chia sẻ cùng các bạn để ngày mưa thêm buồn. :) :) Nhưng lạ kỳ là nó lại bằng tiếng Anh, trong khi cái giọng yêu, giọng hờn mà các bạn sẽ phải đồng ý với Monkey sau khi đọc xong truyện chỉ có thể tìm thấy ‘duy nhất’ ở Việt Nam mà thôi. Sau khi đọc xong, thú thật là Monkey rất thích. Thích cái ngang bướng, thích cách giận hờn chân thật, thích cách xoa dịu…, bởi tất cả điều đó đều xuất phát từ nền tảng là một tình yêu thực sự. Cho nên, dù đoán là có thể nó có bản gốc bằng tiếng Việt, nhưng Monkey vẫn xin phép được dịch lại từ bản tiếng Anh để chia sẻ với các bạn, để không phải là ‘ngày mưa thêm buồn’ đâu, Monkey chỉ đùa thôi, mà để thêm yêu cuộc đời này và để giúp ai vẫn trên con đường ‘tìm kiếm’ thêm kiên nhẫn và thêm tin. :) :) .

Kissing-Couple-Canon-85mm

Học yêu

“Họ đã cưới nhau được hai năm. Anh yêu văn chương và thường đưa bài viết lên mạng, nhưng chẳng ai đọc cả. Anh cũng thích chụp ảnh, anh tự chụp ảnh cưới của họ. Anh yêu chị rất nhiều. Chị cũng vậy. Chị sắc sảo và luôn bắt nạt anh. Còn anh là một đấng nam nhi thực thụ, luôn nhường nhịn chị.

Hôm nay, chị lại ngang ngạnh:

Chị: “Sao anh không thể chụp ảnh cho đám cưới của con bạn em? Nó hứa là sẽ trả tiền mà.”
Anh: “Hôm đó anh không có thời gian.”
Chị: “Hừm!”
Anh: “Hả?”
Chị: “Không có thời gian? Viết ít truyện đi thì anh sẽ có tất thời gian mà anh cần.”
Anh: “Anh….chắc chắn một ngày nào đó sẽ có người nhận ra tác phẩm của anh.”
Chị: “Hừm! Em chẳng quan tâm, anh phải chụp cho nó!”
Anh: “Không.”
Chị: “Chỉ lần này thôi?”
Anh: “Không.”

Dàn xếp không thành. Thế là chị đưa ra cảnh báo cuối cùng cho anh: “cho anh ba ngày để nói Đồng ý, nếu không…”

Ngày đầu tiên, chị ‘chiếm giữ’ nhà bếp, nhà tắm, máy tính, tủ lạnh, ti vi, internet…trừ chiếc giường đôi để cho anh thấy là chị còn ‘rộng lượng’.

Tất nhiên là chị cũng phải ngủ trên đó. Anh chẳng quan tâm vì anh vẫn còn ít tiền lẻ trong túi.

Ngày thứ hai, chị đột kích khám xét và lấy mọi thứ trong các túi của anh và cảnh báo: “Đi mà nhờ người khác giúp, anh đáng phải chịu hậu quả.”

Bây giờ thì anh lo lắng. Tối đó, trên giường, anh cầu xin chị bỏ qua và hy vọng chị sẽ không thế nữa. Chị chẳng thèm nổi đóa. Chẳng đời nào mà tôi chịu nhường, cho dù anh có nói cái gì đi nữa. Trừ khi anh đồng ý.

Ngày thứ ba, buổi tối trên giường, anh nằm quay mặt sang một bên, chị nằm quay mặt sang một bên khác.

Anh: “Chúng ta cần nói chuyện.”

Chị: “Nếu là về đám cưới, không anh quên đi.”

Anh: “Một việc rất quan trọng.”

Chị vẫn im lặng.

Anh: “Chúng ta hãy ly dị.”

Chị không tin vào tai mình.

Anh: “Anh có quen một cô gái.”

Chị thực sự tức giận và muốn đánh anh. Nhưng chị cố nín nhịn và muốn anh nói hết. Nhưng mắt chị đã ướt. Anh lôi từ ngực áo ra một bức ảnh. Có thể là từ túi của cái áo ngủ, đó là chỗ duy nhất chị đã không động đến ngày hôm qua. Thật là bất cẩn.

Anh: “Cô ấy là một cô gái xinh đẹp.”
Nước mắt chị bắt đầu rơi xuống.

Anh: “Tính cách của cô ấy cũng tốt nữa.”
Trái tim chị tan nát vì anh dám để ảnh của một cô gái khác chỗ gần trái tim mình.

Anh: “Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ toàn tâm toàn ý ủng hộ anh theo nghiệp văn chương sau khi lấy nhau.”

Chị rất ghen tức vì chính chị cũng nói điều đó với anh trước đây.
Anh: “Cô ấy thực sự yêu anh.”
Chị muốn ngồi dậy và gào vào mặt anh “Còn em thì không sao?”
Anh: “Như thế anh nghĩ cô ấy sẽ chẳng bắt anh làm những điều mà anh không muốn.”

Chị đang suy nghĩ, nhưng cơn thịnh nộ sẽ chẳng lắng xuống.
Anh: “Muốn xem ảnh anh chụp cho cô ấy không?”
Chị: “…!”

Anh giơ ảnh ra trước mắt chị. Chị thực sự giận dữ, xua tay anh ra và cho anh một cái tát nảy lửa vào mặt.

Anh thở dài. Chị thì khóc.
Anh đút tấm ảnh vào túi áo. Chị kéo tay mình vào trong chăn.

Anh tắt đèn và ngủ. Chị bật đèn và ngồi dậy. Anh đang ngủ. Chị không ngủ được. Chị rất ân hận về cách chị đối xử với anh.

Chị lại khóc và nghĩ rất nhiều. Chị muốn đánh thức anh dậy. Chị muốn nói chuyện thật tình cảm với anh. Chị không muốn bắt ép anh nữa. Chị nhìn chằm chằm vào ngực anh. Chị muốn xem cô gái kia trông như thế nào.

Chị lén lấy bức ảnh ra. Chị muốn khóc và chị muốn cười.

Đó là một bức ảnh chụp rất đẹp. Một bức ảnh mà anh chụp cho chị. Chị cúi xuống và hôn anh vào má.

Anh cười. Anh chỉ đang giở vờ ngủ mà thôi.

“Bạn học yêu, không phải bằng cách tìm kiếm một con người hoàn hảo, mà bằng cách học nhìn một người không hoàn hảo một cách hoàn hảo.”

Monkey Me

P.S. “Tôi Yêu Em. Ba tiếng đó có cuộc đời tôi trong đó”. :) :)

Loài cá không bao giờ phải ‘uống thuốc’

28.03.2010
By

Do I look cool? No, you don't :) :)

Do I look cool? No, you don't :) :)

Cá mập là loài động vật duy nhất trên thế giới không bao giờ bị ốm: chúng miễn dịch đối với mọi loại bệnh tật đã từng được biết đến trong đó có bệnh ung thư. Bộ khung cơ thể của cá mập không phải được tạo thành bởi những chiếc xương, mà bởi sụn – một loại mô sợi dai ở mũi và tai chúng ta. Thay vì có vảy như các loài cá thông thường, da của cá mập lại có những chiếc gai nhỏ giống như răng. Những chiếc gai này sắc đến nỗi mà trong một thời gian rất dài người ta đã sử dụng da cá mập để làm giấy ráp. Người ta nghĩ rằng một số loài cá mập lớn, trong đó có loài Cá mập trắng khổng lồ, thay đổi giới tính khi phát triển đến một kích cỡ nhất định nào đó: cá đực biến thành cá cái để bảo đảm sự sống sót của loài.

Mặc dù được coi là một trong những loài động vật đáng sợ nhất, các vụ tấn công gây chết người của cá mập khá là hiếm nếu so với nhiều tai nạn khác. Mỗi năm số vụ tấn công gây chết người ở chó cao gấp hơn 10 lần so với cá mập và rủi ro mà chúng ta bị sét đánh cao gấp 50 lần so với rủi ro bị tấn công bởi cá mập. Dưới đây là so sánh sự tấn công của cá mập đối với các nguyên nhân chết người khác trên tờ PressExposure:

“Nước Mỹ có dân số là 300 triệu người, tỷ lệ bạn trở thành nạn nhân của cá mập là 1 trên 8 triệu. Trong khi đó, tỷ lệ chết do ngã cầu thang là 1 trên 200.000. Tỷ lệ chết do bị ong đốt là 1 trên 5,9 triệu. Tỷ lệ chết do bị sét đánh là 1 trên 4.3 triệu. Tỷ lệ bị chết đuối trong bồn tắm là 1 trên 800.000.  Các nguyên nhân gây chết khác với xác suất cao hơn bị cá mập tấn công là: chết do phản ứng xấu đối với thuốc kháng sinh có tỷ lệ là 1 trên 7 triệu, chết do vật rơi có tỷ lệ là 1 trên 400.000, chết do máy nông nghiệp có tỷ lệ là 1 trên 500.00 và chết vì tai nạn giao thông có tỷ lệ 1 trên 6.000.”

Monkey Me

P.S. “Một trong những chìa khóa để có hạnh phúc là một trí nhớ kém” (Rita Mae Brown) :) :)

Hạc giấy

18.03.2010
By
hạc giấy tình yêu!

hạc giấy tình yêu!

Có một chàng trai rất yêu một cô gái. Anh chàng lãng mạn này gấp 1.000 con hạc giấy để tặng người yêu.

Mặc dù khi đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty của mình và tương lai của anh dường như chẳng có gì sáng sủa, nhưng họ vẫn rất hạnh phúc bên nhau. Cho đến một ngày cô gái của anh nói với anh rằng cô sẽ đi Pa-ri và sẽ không bao giờ quay trở về nữa. Cô nói với anh rằng cô không nhìn thấy tương lai của hai người, và từ nay đường ai nấy đi……….

Chàng trai đồng ý dù trái tim tan nát. Nhưng rồi anh lấy lại sự tự tin của mình, anh lao vào làm việc ngày đêm, dành hết tâm sức để tự mình có thể tạo ra một điều gì đó.

Cuối cùng với sự nỗ lực không ngừng của bản thân và sự giúp đỡ của bạn bè, anh cũng thành lập được công ty của chính mình….Bạn sẽ không bao giờ thất bại nếu như bạn không ngừng cố gắng.

Vào một ngày trời mưa tầm tã, trong khi lái xe, anh nhìn thấy một đôi vợ chồng già cùng nhau che một chiếc ô đang đi dưới mưa. Mặc dù có ô che, nhưng người họ vẫn bị ướt sũng. Chẳng mất nhiều thời gian để anh nhận ra rằng họ chính là bố mẹ của cô gái mà anh yêu.

Ký ức trở về, anh lái xe chầm chậm cạnh đôi vợ chông già, mong muốn họ nhận ra anh trong chiếc xe mui kín sang trọng. Anh muốn họ biết rằng anh không còn như xưa nữa, rằng anh đã có công ty của riêng mình, có ô tô, có nhà…Tất cả do anh tự tạo nên. Nhưng những gì anh nhìn thấy sau đó khiến anh bị bối rối. Họ đang đi về phía một nghĩa trang, thế là anh ra khỏi xe và đi theo họ…….và anh nhìn thấy cô gái của anh, trên bia mộ kia là bức hình của cô, đang cười một cách dễ thương như cách cô vẫn thường cười với anh, và anh thấy cả những con hạc giấy anh đã từng tặng cô.

Bố mẹ cô ấy nhìn thấy anh. Anh hỏi họ tại sao điều này lại xảy ra. Họ giải thích rằng cô ấy chẳng hề đi Pháp. Cô ấy bị ung thư. Cô ấy tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được điều gì đó và cô không muốn trở thành vật cản trên con đường của anh……và thế là cô đã chọn cách rời bỏ anh. Chỉ bởi vì một ai đó không yêu bạn như cách bạn muốn không có nghĩa là họ không yêu bạn với tất cả những gì họ có. Cô ấy muốn bố mẹ để những con hạc giấy bên cạnh cô ấy, bởi vì nếu một ngày số phận lại mang anh đến với cô……..anh có thể lấy lại một số chúng để mang về cùng anh………….

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Vì những điều trong tâm trí bạn có thể mất đi nhưng những gì trong trái tim bạn sẽ vẫn còn mãi mãi.

Chàng trai chỉ khóc……Cách tồi tệ nhất để nhớ một ai đó là khi bạn đang ngồi ngay bên cạnh cô ấy và biết rằng bạn không thể có cô ấy, nhìn thấy cô ấy hay lại được ở bên cô ấy mãi mãi…..

Monkey Me

P.S. “Yêu là khi bạn cho đi cảm xúc, lòng đam mê, sự lãng mạn và bạn phát hiện ra rằng bạn vẫn yêu người đó.”

Nghe tôi kể này

17.03.2010
By

Một giờ hai mươi lăm phút sáng, lý trí bảo đi ngủ, trái tim cũng bảo vậy, nhưng hai con mắt ngốc nghếch này không chịu nghe lời. Đã phải nhờ đến hai cái đít chai rồi mà còn tinh vi. Tự dưng thấy ghét chúng nó quá đi. Tìm hoài không thấy lý do vì sao cả. Rõ ràng là không một chút xíu cà phê nào. À, hay là hôm nay đứng nói chuyện với một chuyên gia, mình ngửi phải mùi cà phê nên mất ngủ? :) :). Lý do không chính đáng. Xem nào. Hôm nay không dậy muộn một tẹo nào. Đặt chuông điện thoại 6.00, sau đó tắt đi đặt lại 6.20, sau đó tắt tiếp đặt lại là 6.40, và lần cuối cùng đặt lại là 7.00. :) :)). Monkey chẳng xấu hổ khi kể cho bạn nghe sự thật đó vì biết thừa ai chẳng vậy. Nhỉ? :) . Hay tại trưa ngày mình có ngủ trưa một tẹo ở quán cà phê nhỉ? Có chút xíu thôi mà. Bù lại hôm nay mình làm việc thật vất vả rồi. Không tìm ra lý do nào cả. À, hay tại thằng bạn chán đời đã từng ở cùng mình mấy năm đại học, rồi mấy năm ra trường, ngày mai ăn hỏi nhỉ? Không phải. Vì có phải nó cưới bạn gái cũ của mình đâu. Thế thì tại sao nhỉ? Chịu! :) :). Nhiều người phàn nàn blog của Monkey chẳng giống blog tẹo nào, vì Monkey ít nói về mình quá. Có người thì nói toẹt ra là em thấy blog của anh vô vị, đọc chỉ để giải trí, chẳng đọng lại cái gì cả. Hì hì. Dù Monkey thích những lời nhận xét mang tính khuyến khích hơn, nhưng vẫn phải công nhận rằng những nhận xét mang tính chất ‘dìm cho chết đuối’ vẫn có những giá trị của nó. :) :). Đúng là Monkey nói hơi ít về bản thân. Có hai giả thuyết có thể giải thích cho điều này. Một là Monkey chẳng có gì để nói cả. Hai là có nhưng không biết nói như thế nào. Vì là một người bình thường, nên Monkey nói là Monkey thích giả thuyết thứ hai hơn. Ai lại đi nói với người khác là mình chẳng có gì để nói dù sự thật có là như vậy đi nữa. Có ‘không được bình thường’ mới làm thế! :) :).

Từ Tết tới giờ, tự nhiên thấy mình thiếu năng lượng quá. Làm việc gì cứ như có ai đó kéo lại. Ngoành đi ngoảnh lại, Tháng Ba đã sắp lại chạy đi mất tiêu rồi. Nhiều lúc giật mình vì cách tiêu thời gian của mình. Giá người ta có thể bỏ tiền ra để mua bao nhiêu thời gian tùy thích nhỉ? Nhắc đến thời gian mới nhìn vào đồng hồ máy tính là hơn hai giờ sáng rồi, cũng là lúc hai mí mắt của Monkey đòi hôn nhau rồi. Đi ngủ đây. Chưa bao giờ Monkey lại ‘kết’ bài viết của mình ‘cục’ một cái như thế này. Kệ bạn là có thấy mất hứng hay không. :) :).

Monkey Me cứ thế viết

P.S. Đi ngủ rồi. :) :)

Yêu Thương, Của Cải, hay Danh Vọng

13.03.2010
By
love is a monkey key! :) :)

love is a money key! :) :)

Một người phụ nữ vừa bước ra cửa thì nhìn thấy ba ông lão râu dài và bạc trắng đang ngồi ngoài sân. Bà không biết họ là ai. Bà nói:

-          Tôi không biết các ông là ai, nhưng hẳn các ông đã đói. Mời các ông vào nhà và ăn cái gì đó.

-          Người đàn ông của ngôi nhà có ở nhà không? Họ hỏi.

-          Không ạ, chồng tôi đi ra ngoài rồi. Bà ta nói.

-          Thế thì chúng tôi không thể vào được. Họ trả lời.

Chiều tối khi người chồng về nhà, người phụ nữ kể cho chồng mình nghe những gì xảy ra. Chồng bà nói:

-          Bà ra và nói với họ là tôi đã về và mời họ vào nhà!

Người phụ nữ ra ngoài và mời ba ông lão vào nhà.

-          Chúng tôi không vào một Ngôi nhà cùng nhau. Họ trả lời.

-          Tại sao lại như vậy? Bà ta thắc mắc.

Một trong ba ông lão giải thích:

Tên ông ta là Của Cải, ông vừa nói vừa chỉ tay vào một trong những người bạn của mình, và chỉ tay vào một người khác và nói ‘ông ta là Danh Vọng, còn tôi là Yêu Thương.’ Sau đó ông nói thêm: ‘bây giờ bà hãy vào bàn với chồng là nên mời ai trong số chúng tôi vào nhà.”

Người phụ nữ vào nhà và nói với chồng mình những gì vừa được nghe.  Người chồng vô cùng vui sướng. “Thật tuyệt vời!”, ông ta nói. “Nếu đúng là như thế, chúng ta hãy mời ông lão Của Cải vào để ông ban cho ngôi nhà chúng ta đầy của cải!”.

Người vợ không đồng ý.

“Ông ơi, sao chúng ta không mời ông lão Danh Vọng?”

Cô con dâu của họ ở góc nhà nghe được câu chuyện. Cô tham gia với gợi ý riêng của mình:

-          Mời ông lão Yêu Thương vào có phải tốt hơn không ạ. Ngôi nhà của chúng ta lúc đó sẽ ngập tràn yêu thương!

-          Chúng ta hãy nghe lời con dâu bà ạ, người chồng nói với vợ. “Bà hãy ra ngoài và mời ông lão Yêu Thương vào làm khách của nhà chúng ta”.

Người phụ nữ đi ra và hỏi ba ông lão:

-          “Ai trong số các ông là Yêu Thương ạ? Xin mời vào nhà và trở thành vị khách của gia đình chúng tôi.”

Ông lão Yêu Thương đứng dậy và bắt đầu bước vào nhà. Hai người khác cũng đứng dậy và đi theo. Bà chủ nhà ngạc nhiên và hỏi ông lão Của Cải và Danh Vọng:

-          Tôi chỉ mời ông lão Yêu Thương, tại sao các ông cũng vào?

Hai ông lão cùng nhau trả lời: “Nếu bà đã mời một người nào trong hai chúng tôi, thì hai người khác sẽ ở ngoài, nhưng vì bà mời ông lão Yêu Thương nên chúng tôi cũng sẽ vào, vì bất kể Ông ta đi đâu, chúng tôi đều đi cùng.

Ở đâu có Yêu Thương, ở đó có Của Cải và Danh Vọng.

Monkey Me

P.S. “Cách duy nhất để không nghĩ về tiền là có thật nhiều tiền.” :) :)

Hàng rào và cậu bé nóng tính

10.03.2010
By
Hàng rào van xin: Đừng giết tôi! :) :)

Hàng rào van xin: Đừng giết tôi! :) :)

Có một cậu bé rất hay nóng nảy. Cha cậu đưa cậu một túi đinh và bảo cậu là mỗi khi cậu không kiềm chế được cơn giận, hãy dùng búa đóng một chiếc đinh vào hảng rào phía sau nhà. Ngày đầu tiên, cậu bé đóng 37 chiếc đinh vào hảng rào.

Rồi dần dần, số đinh đóng vào hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu phát hiện ra là kiềm chế cơn bực tức còn dễ hơn là đóng những chiếc đinh kia vào hàng rào. Cuối cùng thì cũng đến ngày mà cậu hoàn toàn không còn nóng nảy nữa. Cậu nói với cha cậu về điều đó và cha cậu gợi ý là bây giờ mỗi ngày mà cậu có thể kiềm chế được cơn giận dữ của mình thì cậu hãy nhổ một chiếc đinh ra.

Nhiều ngày trôi qua và cậu bé cuối cùng cũng có thể nói với cha cậu là tất cả những cái đinh ở hàng rào đã được nhổ hết. Người cha nắm tay cậu con trai và dẫn cậu đến chỗ hàng rào.

Người cha nói: “Con đã làm rất tốt con trai, nhưng hãy nhìn những lỗ thủng ở hàng rào. Hàng rào không còn như ngày xưa nữa. Khi con nói điều gì đó trong cơn giận dữ, nó sẽ để lại một vết sẹo giống như thế này. Giống như con dùng dao đâm vào một người và rồi rút ra. Cho dù con có nói ‘tôi xin lỗi’ bao nhiêu lần đi nữa, vết thương vẫn còn đó.”

Monkey Me

P.S.  “Thái độ của chúng ta đối với cuộc sống quyết định thái độ của cuộc sống đối với ta.”

Bông hồng đỏ

08.03.2010
By

this-rose

Một anh thanh niên dừng trước một cửa hàng hoa để gửi điện hoa về cho mẹ mình. Mẹ anh sống cách đó hai trăm dặm.

Khi vừa bước ra khỏi xe, anh thấy một cô bé đang ngồi bên đường nức nở. Anh hỏi cô bé xem có việc gì và cô bé trả lời: “Em muốn mua một bông hồng đỏ cho mẹ. Nhưng em chỉ có 75 cent, mà bông hồng lại 2 đô cơ.”

Anh thanh niên cười và nói: “Thôi nào, vào đây với anh, anh sẽ mua cho em một bông hồng”. Anh mua cho cô gái nhỏ bông hồng và đặt hoa cho chính mẹ mình. Khi họ đi ra từ cửa hàng hoa, anh đề nghị đưa cô bé về nhà. Có bé nói: ‘Dạ, em cảm ơn anh nhiều! Anh đưa em đến chỗ mẹ em nhé.”

Cô bé chỉ đường cho anh đến một nghĩa trang. Cô bé đặt bông hồng trên một ngôi mộ mà người ta vừa mới lấp. Anh thanh niên quay trở lại cửa hàng, hủy điện hoa mà mình đã đặt, chọn một bó hoa và lái xe hai trăm dặm về ngôi nhà mà mẹ anh đang sống.

Monkey Me

Cát và đá

04.03.2010
By
Ốc đảo

Ốc đảo

Có một câu chuyện về hai người bạn đang đi qua sa mạc. Trên đường đi, họ xảy ra cãi cọ, và một người tát người kia vào mặt. Người bạn bị tát thấy rất đau, nhưng không nói gì mà chỉ viết lên cát là: “HÔM NAY NGƯỜI BẠN THÂN NHÂN CỦA TÔI TÁT TÔI VÀO MẶT”.

Họ tiếp tục đi cho đến khi thấy một ốc đảo, và họ quyết định xuống tắm. Người bạn bị tát không may bị sa lầy và bắt đầu chìm xuống, nhưng người bạn kia đã cứu được. Sau khi được người bạn cứu mình khỏi chết đuối, người này viết lên đá là: “HÔM NAY NGƯỜI BẠN THÂN NHẤT CỦA TÔI ĐÃ CỨU MẠNG TÔI.”

Người bạn mà tát người bạn thân nhất của mình và cũng cứu người bạn đó khỏi chết đuối hỏi “Khi mà tôi làm bạn đau, bạn viết lên cát, và giờ tôi cứu bạn, bạn lại viết lên đá, tại sao vậy?”

Người bạn kia trả lời: “Khi ai đó làm ta tổn thương, chúng ta nên viết lên cát để những cơn gió tha thứ có thể xóa đi. Nhưng, khi ai đó làm điều gì tốt với ta, chúng ta phải khắc nó lên đá để không cơn gió nào có thể xóa đi được.”

*Ốc đảo là một phần đất màu trên sa mạc được duy trì bởi nước ngọt. Ốc đảo thường rộng từ 1 hecta bao quanh các con suối nhỏ đến các diện tích rộng lớn cung cấp bởi nước tự nhiên hoặc nhân tạo (tưới). Nguồn nước ngọt chủ yếu là nước ngầm. Hai phần ba số dân cư trên sa mạc Sahara sống tại các ốc đảo. Nguồn lương thực chính của họ là cây cọ, bên cạnh đó là chanh, cam, , các loại rau và ngũ cốc khác. (Nguồn: Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)

Monkey Me

P.S. “Khi bạn hỏi, không có ngày mai.”