Lang thang trên mạng và nhặt được câu chuyện tình yêu này, xin được chia sẻ cùng các bạn để ngày mưa thêm buồn.
Nhưng lạ kỳ là nó lại bằng tiếng Anh, trong khi cái giọng yêu, giọng hờn mà các bạn sẽ phải đồng ý với Monkey sau khi đọc xong truyện chỉ có thể tìm thấy ‘duy nhất’ ở Việt Nam mà thôi. Sau khi đọc xong, thú thật là Monkey rất thích. Thích cái ngang bướng, thích cách giận hờn chân thật, thích cách xoa dịu…, bởi tất cả điều đó đều xuất phát từ nền tảng là một tình yêu thực sự. Cho nên, dù đoán là có thể nó có bản gốc bằng tiếng Việt, nhưng Monkey vẫn xin phép được dịch lại từ bản tiếng Anh để chia sẻ với các bạn, để không phải là ‘ngày mưa thêm buồn’ đâu, Monkey chỉ đùa thôi, mà để thêm yêu cuộc đời này và để giúp ai vẫn trên con đường ‘tìm kiếm’ thêm kiên nhẫn và thêm tin.
.

Học yêu
“Họ đã cưới nhau được hai năm. Anh yêu văn chương và thường đưa bài viết lên mạng, nhưng chẳng ai đọc cả. Anh cũng thích chụp ảnh, anh tự chụp ảnh cưới của họ. Anh yêu chị rất nhiều. Chị cũng vậy. Chị sắc sảo và luôn bắt nạt anh. Còn anh là một đấng nam nhi thực thụ, luôn nhường nhịn chị.
Hôm nay, chị lại ngang ngạnh:
Chị: “Sao anh không thể chụp ảnh cho đám cưới của con bạn em? Nó hứa là sẽ trả tiền mà.”
Anh: “Hôm đó anh không có thời gian.”
Chị: “Hừm!”
Anh: “Hả?”
Chị: “Không có thời gian? Viết ít truyện đi thì anh sẽ có tất thời gian mà anh cần.”
Anh: “Anh….chắc chắn một ngày nào đó sẽ có người nhận ra tác phẩm của anh.”
Chị: “Hừm! Em chẳng quan tâm, anh phải chụp cho nó!”
Anh: “Không.”
Chị: “Chỉ lần này thôi?”
Anh: “Không.”
Dàn xếp không thành. Thế là chị đưa ra cảnh báo cuối cùng cho anh: “cho anh ba ngày để nói Đồng ý, nếu không…”
Ngày đầu tiên, chị ‘chiếm giữ’ nhà bếp, nhà tắm, máy tính, tủ lạnh, ti vi, internet…trừ chiếc giường đôi để cho anh thấy là chị còn ‘rộng lượng’.
Tất nhiên là chị cũng phải ngủ trên đó. Anh chẳng quan tâm vì anh vẫn còn ít tiền lẻ trong túi.
Ngày thứ hai, chị đột kích khám xét và lấy mọi thứ trong các túi của anh và cảnh báo: “Đi mà nhờ người khác giúp, anh đáng phải chịu hậu quả.”
Bây giờ thì anh lo lắng. Tối đó, trên giường, anh cầu xin chị bỏ qua và hy vọng chị sẽ không thế nữa. Chị chẳng thèm nổi đóa. Chẳng đời nào mà tôi chịu nhường, cho dù anh có nói cái gì đi nữa. Trừ khi anh đồng ý.
Ngày thứ ba, buổi tối trên giường, anh nằm quay mặt sang một bên, chị nằm quay mặt sang một bên khác.
Anh: “Chúng ta cần nói chuyện.”
Chị: “Nếu là về đám cưới, không anh quên đi.”
Anh: “Một việc rất quan trọng.”
Chị vẫn im lặng.
Anh: “Chúng ta hãy ly dị.”
Chị không tin vào tai mình.
Anh: “Anh có quen một cô gái.”
Chị thực sự tức giận và muốn đánh anh. Nhưng chị cố nín nhịn và muốn anh nói hết. Nhưng mắt chị đã ướt. Anh lôi từ ngực áo ra một bức ảnh. Có thể là từ túi của cái áo ngủ, đó là chỗ duy nhất chị đã không động đến ngày hôm qua. Thật là bất cẩn.
Anh: “Cô ấy là một cô gái xinh đẹp.”
Nước mắt chị bắt đầu rơi xuống.
Anh: “Tính cách của cô ấy cũng tốt nữa.”
Trái tim chị tan nát vì anh dám để ảnh của một cô gái khác chỗ gần trái tim mình.
Anh: “Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ toàn tâm toàn ý ủng hộ anh theo nghiệp văn chương sau khi lấy nhau.”
Chị rất ghen tức vì chính chị cũng nói điều đó với anh trước đây.
Anh: “Cô ấy thực sự yêu anh.”
Chị muốn ngồi dậy và gào vào mặt anh “Còn em thì không sao?”
Anh: “Như thế anh nghĩ cô ấy sẽ chẳng bắt anh làm những điều mà anh không muốn.”
Chị đang suy nghĩ, nhưng cơn thịnh nộ sẽ chẳng lắng xuống.
Anh: “Muốn xem ảnh anh chụp cho cô ấy không?”
Chị: “…!”
Anh giơ ảnh ra trước mắt chị. Chị thực sự giận dữ, xua tay anh ra và cho anh một cái tát nảy lửa vào mặt.
Anh thở dài. Chị thì khóc.
Anh đút tấm ảnh vào túi áo. Chị kéo tay mình vào trong chăn.
Anh tắt đèn và ngủ. Chị bật đèn và ngồi dậy. Anh đang ngủ. Chị không ngủ được. Chị rất ân hận về cách chị đối xử với anh.
Chị lại khóc và nghĩ rất nhiều. Chị muốn đánh thức anh dậy. Chị muốn nói chuyện thật tình cảm với anh. Chị không muốn bắt ép anh nữa. Chị nhìn chằm chằm vào ngực anh. Chị muốn xem cô gái kia trông như thế nào.
Chị lén lấy bức ảnh ra. Chị muốn khóc và chị muốn cười.
Đó là một bức ảnh chụp rất đẹp. Một bức ảnh mà anh chụp cho chị. Chị cúi xuống và hôn anh vào má.
Anh cười. Anh chỉ đang giở vờ ngủ mà thôi.
“Bạn học yêu, không phải bằng cách tìm kiếm một con người hoàn hảo, mà bằng cách học nhìn một người không hoàn hảo một cách hoàn hảo.”
Monkey Me
P.S. “Tôi Yêu Em. Ba tiếng đó có cuộc đời tôi trong đó”.
![]()





