Monthly Archives: Tháng Tư 2010

Bài học của một cô giáo

28.04.2010
By

I believe you can make a difference!

Có một câu chuyện cách đây nhiều năm về một cô giáo dạy tiểu học. Cô tên là cô Thompson. Và khi cô đứng trước những đứa trẻ lớp 5 vào cái ngày đầu tiên của mình, cô đã nói dối bọn trẻ. Giống như hầu hết các giáo viên khác, cô nhìn vào học sinh của mình và nói rằng cô yêu tất cả bọn chúng như nhau.

Nhưng điều đó là không thể, bởi vì ở kia, ngay hàng ghế trước, ngồi sụp trong ghế là một cậu bé có tên Teddy Stoddard. Cô Thompson đã quan sát Teddy năm trước và thấy rằng cậu bé không chơi được với những đứa trẻ khác, quần áo của cậu thì bẩn thỉu và trông như lúc nào cũng cần phải tắm. Và Teddy còn có thể là một đứa trẻ khó ưa. Cô còn nghĩ rằng cô sẽ thực sự lấy làm vui sướng khi chấm bài của cậu ta với một cái bút đỏ ngòi đậm, đánh những dấu X đậm và rồi kết thúc bằng một chữ “F” to tướng ở đầu những bài làm của cậu ta.

Ở trường nơi cô Thompson dạy, cô được yêu cầu phải kiểm tra học bạ của từng học sinh và cô đã để học bạ của Teddy xuống cuối cùng. Tuy nhiên, khi cô xem học bạ, cô thực sự ngạc nhiên.

Giáo viên lớp một của Teddy viết: “Teddy là một cậu bé sáng dạ và hay cười. Cậu làm bài sạch sẽ và cư xử lễ phép. Thật vui khi ở bên Teddy.

Giáo viên lớp hai của cậu viết: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được các bạn trong lớp quý mến, nhưng cậu bé đang rất lo lắng vì mẹ bị ốm không thể qua khỏi, cuộc sống ở nhà chắc hẳn là một cuộc đấu tranh với cậu.

Giáo viên lớp ba của Teddy viết: “Mẹ mất đã khiến Teddy thực sự khó khăn. Cậu cố gắng hết sức nhưng cha cậu có vẻ không quan tâm lắm, cuộc sống ở nhà sẽ sớm ảnh hưởng đến cậu nếu như không có sự can thiệp nào đó.”

Giáo viên lớp 4 của Teddy viết: “Teddy tự xa lánh mọi người và không hứng thú với trường học. Cậu không có nhiều bạn và đôi khi còn ngủ gật trong lớp.”

Giờ thì cô Thompson đã nhận ra vấn đề và cô thấy xấu hổ với chính mình. Cô cảm thấy còn tồi tệ hơn khi mà học sinh của cô tặng cô những món quà Giáng sinh, được gói bằng những dải ruy băng đẹp và giấy sáng, trừ của Teddy. Quà của Teddy được gói một cách vụng về bằng loại giấy rất nặng và màu nâu mà cậu lấy từ một cái túi gói hàng ở cửa hàng tạp hóa.

Cô Thompson cố gắng hết sức để mở món quà của Teddy giữa những món quà khác. Một vài đứa trẻ bắt đầu cười khi thấy một chiếc vòng đeo tay làm bằng đá kim cương giả, bị mất một vài viên và một lọ nước hoa chỉ còn một phần tư. Nhưng cô dập tắt tiếng cười của bọn trẻ khi cô kêu lên là cái vòng đẹp biết bao, rồi đeo nó vào tay cô, và chấm nhẹ một ít nước hoa vào cổ tay mình.

Ngày hôm đó, sau khi tan học Teddy Stoddard nán lại một lúc chỉ đủ để nói rằng: “Cô Thompson, hôm nay cô có mùi giống như mẹ em vậy.” Sau khi bọn trẻ ra về, cô đã khóc ít nhất một tiếng đồng hồ. Cũng vào chính ngày hôm đó, cô bỏ dạy đọc, dạy viết và số học. Thay vào đó, cô bắt đầu dạy bọn trẻ.

Cô Thompson chú ý đặc biệt đến Teddy. Khi cô học cùng cậu, tâm trí của cậu trở nên sống động. Cô càng khuyến khích cậu bé, cậu bé càng trả lời nhanh hơn. Cuối năm, Teddy trở thành một trong những học sinh giỏi nhất của lớp. Mặc dù cô đã từng nói rằng cô sẽ yêu bọn trẻ như nhau, nhưng Teddy đã trở thành một trong những “học trò cưng của cô”.

Một năm sau, cô thấy một bức thư của Teddy ở dưới cửa nhà, nói rằng cô vẫn là cô giáo tốt nhất mà cậu từng có trong cuộc đời. Sáu năm trôi qua trước khi cô lại nhận được một bức thư khác từ Teddy. Cậu viết rằng cậu đã học xong trung học và xếp thứ ba trong lớp, và cô vẫn là cô giáo tốt nhất trong cuộc đời cậu.

Bốn năm sau đó, cô nhận được một bức thư khác nói rằng mọi thứ đôi lúc thật khó khăn, rằng cậu vẫn ở lại trường, rằng cậu đã từng mặc kẹt với nó, và rằng cậu sẽ sớm tốt nghiệp đại học với tấm bằng cao nhất. Cậu đảm bảo rằng cô vẫn là cô giáo tốt nhất và thích nhất mà cậu từng có trong đời.

Thế rồi bốn năm nữa lại trôi qua và một lá thư nữa lại đến. Lần này cậu giải thích là sau khi lấy được bằng đại học, cậu quyết định học lên tiếp. Lá thư giải thích là cô vẫn là cô giáo tốt nhất và thích nhất mà cậu từng có trong đời. Nhưng lần này tên của cậu dài hơn – bức thư được ký dưới cái tên: Tiến sĩ y khoa Theodore F. Stoddard.

Câu chuyện không dừng lại ở đó. Lại có một bức thư nữa đến vào mùa xuân. Teddy nói rằng anh đã gặp cô gái của đời mình và họ chuẩn bị kết hôn. Teddy giải thích là cha anh đã mất cách đây vài năm và tự hỏi liệu Cô Thompson có thể ngồi vào vị trí thường dành cho mẹ chú rể trong đám cưới hay không. Và tất nhiên là cô Thompson đồng ý. Và đoán xem điều gì nào? Cô đã đeo cái vòng tay mà bị mất một vài viên đá đó. Và cô chắc chắn rằng mình còn mang loại nước hoa mà Teddy nhớ mẹ mình đã dùng vào dịp Giáng sinh cuối cùng của họ.

Họ ôm hôn nhau và Tiến sĩ Stoddard thì thầm vào tai Cô Thompson “Cảm ơn Cô Thompson vì đã tin ở em. Cảm ơn cô rất nhiều vì đã làm em cảm thấy mình quan trọng và vì đã cho em thấy rằng em có thể tạo ra sự khác biệt.” Cô Thompson, mắt đẫm lệ, thì thầm lại vào tai Teddy. Cô nói: “Teddy, em nói sai rồi. Em chính là người mà đã dạy cho cô biết rằng cô có thể tạo nên sự khác biệt. Cô đã không biết phải dạy như thế nào cho đến khi cô gặp em.”

Chẳng sao cả nếu bạn nhỏ đôi giọt nước mắt. Tôi biết là tôi đã. Chúc một ngày tốt lành.

Monkey Me sưu tầm và chuyển dịch

P.S. “Trái tim con người cảm thấy những thứ mà đôi mắt không thể nhìn thấy, và biết điều mà lý trí không thể hiểu.” (Robert Vallett)

Em nghĩ gì những ngày Đông sót

16.04.2010
By

Những ngày đông cuối cùng tưởng chỉ để dành cho nàng Bân, người con gái yêu chồng nhưng vụng về và chậm chạp của Ngọc Hoàng được dịp khoác lên người chồng tấm áo mà nàng đã cất công may, ai dè lại làm người con gái trong bài thơ dưới đây buồn và thổn thức đến vậy. Có gì đó như cố nén đi tiếng thở dài, có gì đó như chạnh lòng, có gì đó như trách móc, có gì đó tiếc nuối, có gì đó….không gọi được tên. Đông đến mang nỗi buồn cho mình vậy mà vẫn sợ đông sớm qua để nỗi nhớ của mình không còn tròn đầy nữa:

“cái rét im lìm đi trốn

em nhạt nhòa trong nỗi nhớ mong manh”.

Đã quyết định bỏ lại những lá mầm xanh tình yêu vì biết chẳng thể đợi được cơn mưa, và dù biết là mình sẽ chẳng tránh khỏi bị trầy xước, vậy mà ‘sao lòng không thấy bình yên’. Đúng là sự phức tạp của phụ nữ vượt xa trí tưởng phong phú nhất của người đàn ông. :) :) .

conmaimuadong

Em nghĩ gì những ngày Đông sót

Tác giả: Không cho nói tên


Hà Nội lại khe khẽ trở mình

để rét nốt những ngày đông sót

em trốn giữa dòng người xuôi ngược

dắt nỗi buồn về đâu?


làm gì có niềm vui nào ở mãi với ngày sau

mà nàng Bân cứ mải mê đan áo

một ngày nắng sẽ lên

gió sẽ tàn

mùa sẽ qua

cái rét im lìm đi trốn

em nhạt nhòa trong nỗi nhớ mong manh.


em bỏ lại sau mình những ước mơ như mầm lá xanh

chẳng kịp chờ mưa để vươn mình thành tán

dẫu vẫn biết đánh đổi nào cũng làm mình xước xát

sao không thấy lòng bình yên.


Hà Nội dịu dàng hay khắc khoải trong đêm

lặng yên nghe gió cả cười những kẻ lang thang

hong nỗi niềm trước gió

tách trà nóng còn nguyên vết son môi màu đỏ

nghiêng lòng rót một câu thơ


nghiêng lòng thức một cơn mơ.

Monkey Me tự ý đăng

P.S. “Tình yêu giống như hoa. Nếu không biết cách chăm sóc, nó sẽ chết”

Ngôi nhà của người thợ mộc

07.04.2010
By

“Một người thợ mộc già đã sẵn sàng nghỉ hưu. Ông nói với chủ thầu xây dựng, người đã luôn thuê ông về kế hoạch rời bỏ công việc xây dựng các ngôi nhà để sống một cuộc sống an nhàn hơn với vợ và gia đình lớn của mình.

Ông sẽ không nhận được tiền thù lao nữa, nhưng ông cần nghỉ hưu. Họ có thể xoay sở được.

Ông chủ thầu rất lấy làm tiếc khi phải chứng kiến người thợ rất tốt của mình ra đi. Ông chủ thầu hỏi ông thợ mộc già là liệu ông có thể, vì tình cảm cá nhân, xây nốt cho ông một căn nhà hay không. Người thợ mộc đồng ý, nhưng lúc đó thật dễ dàng nhận ra rằng ông không còn để tâm vào công việc của mình nữa. Ông đã lười biếng thuê những người thợ có tay nghề không tốt và  sử dụng vật liệu thứ cấp.  Thật là đáng tiếc khi kết thúc sự nghiệp của mình theo cách đó.

Khi người thợ mộc hoàn thành công việc và chủ thầu đến kiểm tra ngôi nhà. Ông chủ thầu trao chìa khóa cửa cho người thợ mộc và nói: “Đây là nhà ông. Món quà tôi tặng ông”.

Trong tất cả câu chuyện mà Monkey đã đọc, thì đây có lẽ là một câu chuyện mà Monkey thích nhất. Câu chuyện phản ánh một đặc tính rất người của con người. Thường chúng ta không mấy khi nỗ lực đến phút chót. Có nhiều câu chuyện kể về những người đào vàng – những người, sau bao ngày bới tìm mệt nhọc, đã bỏ đi khi chỉ cần một nhát cuốc hay một gầu xúc của máy xúc nữa thôi là họ có thể chạm đến vàng. Phải chăng là họ không may mắn hay là họ chưa nỗ lực đủ, nỗ lực đến phút cuối cùng?. Đọc câu chuyện lại nhớ đến cách tập tạ của những người tập thể hình. Thường là những cái cố cuối cùng sau khi ta cảm thấy rằng ta không thể cố được nữa mới chính là cái mà ta làm cho cơ bắp phát triển. Chẳng hạn, nếu như ta nâng được quả tạ 10 cân trong 20 lần, thì cái lần thứ 21 mà nhiều người bỏ qua mới chính là lần mà đẩy cơ phát triển. Người Việt chúng ta từ lâu đã luôn sống và làm việc theo thái độ mà người ngoài nhận xét là ‘thế là đủ tốt rồi’ (that’s good enough), trong khi chúng ta hoàn toàn có thể làm tốt hơn nữa. Hãy nhìn vào những thứ chúng ta làm, những con đường, những tòa nhà, những công viên, những học sinh, sinh viên….có cái gì có thể được gọi là hoàn thiện hay không? Có phải chăng vì thái độ đó mà chúng ta chưa tạo ra được một công trình nào hay một sản phẩm nào mà dấu ấn của nó không thể bị cuốn đi bởi cơn gió thời gian?

Tối nay vào thăm nhà một người bạn. Anh ấy mới chuyển đến một căn hộ chung cư dạng tái định cư rộng 50m2. Căn hộ này theo ý kiến chủ quan của Monkey có thể đại diện một cách ‘sáng chói nhất’ cho sự bừa bãi, tùy tiện, ngu xuẩn, và độc ác nhất trong thiết kế mà Monkey đã biết cho đến thời điểm này. Khi gia chủ vừa mở cửa, ta sẽ thấy trước mặt là một phòng khách, kết hợp làm phỏng ở, kết hợp là bếp luôn. Đừng bước vào nhà vội, hãy nhìn sang bên trái, đó là nhà tắm và nhà vệ sinh kếp hợp. Có sao đâu, cởi giầy bước vào nào. Khi đó ta sẽ thấy sau phòng khách kết hợp phòng ở kết hợp làm bếp này là một phòng ngủ khoảng trên 10m2 tý tẹo và một ban công đã ăn một phần diện tích của phòng ngủ đó để phơi quần áo và đặt máy giặt. Trừ đi diện tích cho nhà vệ sinh, lối vào nhà, phòng ngủ và ban công, diện tích của những bức tường, khoảng không còn lại để ở để ngủ và để ăn là khoảng 20m2. Thì sao chứ, 20m2 quá ổn còn gì. Tất nhiên là quá ổn. Cái mà Monkey muốn nói ở đây là cách sắp xếp của thiết kế. Kệ bếp trong phòng khách nằm ở bên trái của phòng và hoàn toàn không có hệ thống khử mùi hay ‘đuổi’ khói ra khỏi nhà. Khói và mùi sẽ tỏa đều trong nhà trước khi, nếu gia chủ nhớ, mở cửa sổ để nó chui ra ngoài và mang bụi vào. Cái kệ bếp to đến nỗi mà nó sẽ cho bạn cảm giác là bạn đang sống ở bếp, chứ không phải là trong nhà. :) :) . Tôi đoán là từ này trong kho từ vựng của vợ chồng anh bạn đáng kính của tôi sẽ không có hai từ là ‘vào bếp’ hay ‘xuống bếp’ nữa vì họ đã ở trong đó rồi còn đâu. :) :) Điều lạ lùng là những căn hộ như vậy hiện nay vẫn đang được giao với cái giá 1 tỷ rưỡi và đã có không ít người ‘thông minh’ đã tranh nhau mua chúng đâu. Tôi lạy trời khấn phật để anh bạn tôi không đọc được những dòng ‘gàn dở’ này, vì nếu anh ấy đọc được, thì cái cơ hội được anh ấy mời đến nhà uống rượu la cà và chơi nặn đất hình cô gái khỏa thân với thằng “Có’ – tên thường gọi của thằng con trai gần lên 4 tuổi của anh ấy từ nay sẽ vĩnh viễn chỉ là cơ hội mà thôi. :) :) . Nhưng tôi biết anh ấy đủ thông minh để biết rằng tôi không chê cái nhà anh ấy đang ở, mà tôi chỉ đang chê cái thiết kế dở mà thôi. Tôi biết là những người đọc những dòng này cũng thông minh như thế.  Nhỉ? :) :) .

Monkey Me

P.S. “Chỉ sống thôi chưa đủ. Ta cần có ánh nắng mặt trời, tự do và một bông hoa nhỏ”. (Hans Christian Anderson)