
Có một câu chuyện cách đây nhiều năm về một cô giáo dạy tiểu học. Cô tên là cô Thompson. Và khi cô đứng trước những đứa trẻ lớp 5 vào cái ngày đầu tiên của mình, cô đã nói dối bọn trẻ. Giống như hầu hết các giáo viên khác, cô nhìn vào học sinh của mình và nói rằng cô yêu tất cả bọn chúng như nhau.
Nhưng điều đó là không thể, bởi vì ở kia, ngay hàng ghế trước, ngồi sụp trong ghế là một cậu bé có tên Teddy Stoddard. Cô Thompson đã quan sát Teddy năm trước và thấy rằng cậu bé không chơi được với những đứa trẻ khác, quần áo của cậu thì bẩn thỉu và trông như lúc nào cũng cần phải tắm. Và Teddy còn có thể là một đứa trẻ khó ưa. Cô còn nghĩ rằng cô sẽ thực sự lấy làm vui sướng khi chấm bài của cậu ta với một cái bút đỏ ngòi đậm, đánh những dấu X đậm và rồi kết thúc bằng một chữ “F” to tướng ở đầu những bài làm của cậu ta.
Ở trường nơi cô Thompson dạy, cô được yêu cầu phải kiểm tra học bạ của từng học sinh và cô đã để học bạ của Teddy xuống cuối cùng. Tuy nhiên, khi cô xem học bạ, cô thực sự ngạc nhiên.
Giáo viên lớp một của Teddy viết: “Teddy là một cậu bé sáng dạ và hay cười. Cậu làm bài sạch sẽ và cư xử lễ phép. Thật vui khi ở bên Teddy.
Giáo viên lớp hai của cậu viết: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được các bạn trong lớp quý mến, nhưng cậu bé đang rất lo lắng vì mẹ bị ốm không thể qua khỏi, cuộc sống ở nhà chắc hẳn là một cuộc đấu tranh với cậu.
Giáo viên lớp ba của Teddy viết: “Mẹ mất đã khiến Teddy thực sự khó khăn. Cậu cố gắng hết sức nhưng cha cậu có vẻ không quan tâm lắm, cuộc sống ở nhà sẽ sớm ảnh hưởng đến cậu nếu như không có sự can thiệp nào đó.”
Giáo viên lớp 4 của Teddy viết: “Teddy tự xa lánh mọi người và không hứng thú với trường học. Cậu không có nhiều bạn và đôi khi còn ngủ gật trong lớp.”
Giờ thì cô Thompson đã nhận ra vấn đề và cô thấy xấu hổ với chính mình. Cô cảm thấy còn tồi tệ hơn khi mà học sinh của cô tặng cô những món quà Giáng sinh, được gói bằng những dải ruy băng đẹp và giấy sáng, trừ của Teddy. Quà của Teddy được gói một cách vụng về bằng loại giấy rất nặng và màu nâu mà cậu lấy từ một cái túi gói hàng ở cửa hàng tạp hóa.
Cô Thompson cố gắng hết sức để mở món quà của Teddy giữa những món quà khác. Một vài đứa trẻ bắt đầu cười khi thấy một chiếc vòng đeo tay làm bằng đá kim cương giả, bị mất một vài viên và một lọ nước hoa chỉ còn một phần tư. Nhưng cô dập tắt tiếng cười của bọn trẻ khi cô kêu lên là cái vòng đẹp biết bao, rồi đeo nó vào tay cô, và chấm nhẹ một ít nước hoa vào cổ tay mình.
Ngày hôm đó, sau khi tan học Teddy Stoddard nán lại một lúc chỉ đủ để nói rằng: “Cô Thompson, hôm nay cô có mùi giống như mẹ em vậy.” Sau khi bọn trẻ ra về, cô đã khóc ít nhất một tiếng đồng hồ. Cũng vào chính ngày hôm đó, cô bỏ dạy đọc, dạy viết và số học. Thay vào đó, cô bắt đầu dạy bọn trẻ.
Cô Thompson chú ý đặc biệt đến Teddy. Khi cô học cùng cậu, tâm trí của cậu trở nên sống động. Cô càng khuyến khích cậu bé, cậu bé càng trả lời nhanh hơn. Cuối năm, Teddy trở thành một trong những học sinh giỏi nhất của lớp. Mặc dù cô đã từng nói rằng cô sẽ yêu bọn trẻ như nhau, nhưng Teddy đã trở thành một trong những “học trò cưng của cô”.
Một năm sau, cô thấy một bức thư của Teddy ở dưới cửa nhà, nói rằng cô vẫn là cô giáo tốt nhất mà cậu từng có trong cuộc đời. Sáu năm trôi qua trước khi cô lại nhận được một bức thư khác từ Teddy. Cậu viết rằng cậu đã học xong trung học và xếp thứ ba trong lớp, và cô vẫn là cô giáo tốt nhất trong cuộc đời cậu.
Bốn năm sau đó, cô nhận được một bức thư khác nói rằng mọi thứ đôi lúc thật khó khăn, rằng cậu vẫn ở lại trường, rằng cậu đã từng mặc kẹt với nó, và rằng cậu sẽ sớm tốt nghiệp đại học với tấm bằng cao nhất. Cậu đảm bảo rằng cô vẫn là cô giáo tốt nhất và thích nhất mà cậu từng có trong đời.
Thế rồi bốn năm nữa lại trôi qua và một lá thư nữa lại đến. Lần này cậu giải thích là sau khi lấy được bằng đại học, cậu quyết định học lên tiếp. Lá thư giải thích là cô vẫn là cô giáo tốt nhất và thích nhất mà cậu từng có trong đời. Nhưng lần này tên của cậu dài hơn – bức thư được ký dưới cái tên: Tiến sĩ y khoa Theodore F. Stoddard.
Câu chuyện không dừng lại ở đó. Lại có một bức thư nữa đến vào mùa xuân. Teddy nói rằng anh đã gặp cô gái của đời mình và họ chuẩn bị kết hôn. Teddy giải thích là cha anh đã mất cách đây vài năm và tự hỏi liệu Cô Thompson có thể ngồi vào vị trí thường dành cho mẹ chú rể trong đám cưới hay không. Và tất nhiên là cô Thompson đồng ý. Và đoán xem điều gì nào? Cô đã đeo cái vòng tay mà bị mất một vài viên đá đó. Và cô chắc chắn rằng mình còn mang loại nước hoa mà Teddy nhớ mẹ mình đã dùng vào dịp Giáng sinh cuối cùng của họ.
Họ ôm hôn nhau và Tiến sĩ Stoddard thì thầm vào tai Cô Thompson “Cảm ơn Cô Thompson vì đã tin ở em. Cảm ơn cô rất nhiều vì đã làm em cảm thấy mình quan trọng và vì đã cho em thấy rằng em có thể tạo ra sự khác biệt.” Cô Thompson, mắt đẫm lệ, thì thầm lại vào tai Teddy. Cô nói: “Teddy, em nói sai rồi. Em chính là người mà đã dạy cho cô biết rằng cô có thể tạo nên sự khác biệt. Cô đã không biết phải dạy như thế nào cho đến khi cô gặp em.”
Chẳng sao cả nếu bạn nhỏ đôi giọt nước mắt. Tôi biết là tôi đã. Chúc một ngày tốt lành.
Monkey Me sưu tầm và chuyển dịch
P.S. “Trái tim con người cảm thấy những thứ mà đôi mắt không thể nhìn thấy, và biết điều mà lý trí không thể hiểu.” (Robert Vallett)
