Câu chuyện cuộc sống

Tình Yêu

13.11.2011
By

“Ta còn quá yêu bản thân mình thì làm sao ta có thể yêu thêm người khác. Dù có yêu người khác cũng chỉ để phục vụ cho bản thân mình mà thôi.”

Đã mang lấy một chữ tình

Người ta thường hay nói đùa với nhau: “Yêu thì khổ, không yêu thì lỗ. Thà chịu khổ còn hơn chịu lỗ”. Nói đùa mà thật. Dù được cảnh báo yêu là khổ như một nguyên tắc bất di bất dịch, nhưng hầu hết ai cũng chấp nhận khổ để có được cảm giác yêu. Thi sĩ Xuân Diệu đã từng lên tiếng dùm ta: “Làm sao sống được mà không yêu/Không nhớ không thương một kẻ nào”. Sống mà không yêu thương thì sự sống dâu còn ý nghĩa gì gì nữa. Hãy cứ yêu đi. Càng yêu ta sẽ thấy cuộc đời này càng thêm mầu nhiệm. Nếu sợ khổ mà không dám yêu thì ta có chắc là mình sẽ sống hạnh phúc hơn không? Đời sống còn nhiều thứ khác khiến ta khổ chứ đâu chỉ có mỗi tình yêu. Xung quanh ta có biết bao nhiêu người dám “chịu khổ” để yêu thì tại sao ta phải sợ? Tình yêu có thật đáng sợ như ta nghĩ không?

Yêu thương vốn là bản năng tự nhiên của con người. Nhưng nếu ta yêu thương con sông, yêu thương cánh đồng, yêu thương quê hương, yêu thương kẻ bất hạnh…thì ta đâu có khổ. Đằng này đối tượng yêu thương của ta quá hấp dẫn, có thể đánh động vào cảm xúc khát khao của ta, có thể làm cho ta đêm nhớ ngày mong hay mất ăn bỏ ngủ, có thể khiến ta bất chấp tất cả để sở hữu được nó. Thi hào Nguyễn Du đã diễn tả tâm trạng này rất hay trong đoạn thơ: “Đã mang lấy một chữ tình/Khư khư mình buộc lấy mình vào trong/Vậy nên những chốn thong dong/Ở không yên ổn ngồi không vững vàng/Ma đưa lối quỷ đưa đường/Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi”. Khi cảm xúc yêu đương bùng vỡ thì ta không còn tự chủ được nữa, mọi nhận thức hay phản ứng đều vượt tầm kiểm soát. Ta cứ lầm lũi lao tới phía trước như kẻ mộng du, không ý thức được mình đang đi đâu dù sắp bước vào hầm hố chông gai. Người Tây phương gọi trạng thái ấy là “fall in love”, tức là đang bị cuốn vào tình yêu, mà cũng có thể hiểu là đang bị té ngã vào tình yêu.

Cảm xúc yêu đương mãnh liệt đến thế, nên nó lấn át ý trí và lấn át cả những liên hệ tình cảm sâu sắc khác. Chẳng trách sao ai yêu rồi thì ít nhiều cũng trở nên mù quáng. Ta thấy ở đối tượng mình yêu toàn một mầu hồng tuyệt hảo, rất khác với cái thấy của mọi người. Vì thế, ta muốn tháo tung ranh giới cái tôi của mình ra, để mời người ấy bước vào. Dĩ nhiên, ta cũng muốn người ấy nhường chỗ cho ta một nửa trong trái tim họ. Thậm chí ta còn muốn dâng tặng cả cuộc đời mình cho họ, nên ta đã mạnh dạn tuyên bố “yêu hết mình”. Thật ra, không ai đem hết con người của mình ra để yêu thương kẻ khác mà không mong muốn nhận lại điều gì cả. Lời tuyên bố ấy chẳng qua vì không kiềm chế nổi cơn cảm xúc muốn được thỏa mãn, hay vì muốn thấy giá trị của mình qua sự nâng niu của kẻ khác mà thôi. Bởi khi màu hồng ấy trong mắt ta nhạt phai thì trái tim ta không còn rung cảm nữa.

Tình yêu như thế cũng chỉ là sự trao đổi cảm xúc. Một tình yêu đích thực phải chứa đựng tình thương, phải có thái độ muốn hiến tặng và chia sớt để nâng đỡ cuộc đời của nhau. Có thể ta đã từng lầm tưởng tình yêu là cung bậc cao hơn tình thương. Sự thật, tình yêu chỉ mạnh hơn tình thương về mặt cảm xúc thỏa mãn, nhưng tình thương lại lớn hơn tình yêu về mặt thấu hiểu và cảm thông. Tức tình yêu nghiêng về phía hưởng thụ, còn tình thương lại nghiêng về phía trách nhiệm. Trong liên hệ tình cảm lứa đôi, nếu tình yêu lấn át đi tình thương thì tình cảm ấy cũng giống như lửa rơm – bạo phát bạo tàn; còn nếu tình thương lấn át được tình yêu thì tình cảm ấy sẽ như lửa than – mãi âm ỉ cháy. Dù khởi điểm là vì tiếng sét ái tình, nhưng nếu ta biết nhận diện và buông bỏ bớt những đòi hỏi không cần thiết, hết lòng quan tâm đến cuộc đời của người mình thương, thấu hiểu những khó khăn hay ước vọng của họ mà tận tình giúp đỡ, thì ta sẽ có được tình yêu chân thật.

Yêu không đúng cách

Thi sĩ Xuân Diệu đã từng phát hiện ra những lý do khiến tình yêu rạn vỡ: “Người ta khổ vì thương không phải cách/Yêu sai duyên và mến chẳng nhầm người”.

Hãy luôn nhớ rằng, mọi hiện tượng trên thế gian này đều phải nương tựa vào nhau mới có thể tồn tại. Tình yêu cũng không ngoại lệ. Sẽ không có cái gọi là tình yêu nếu nó tách biệt với các yếu tố khác như sự bình an, vững chãi, bao dung, cởi mở, lắng nghe…Thậm chí, nếu không có gia đình, bạn bè, xã hội, kinh tế, chính trị, đạo đức, và cả thiên nhiên thì tình yêu cũng không có chỗ để tồn tại. Cho nên, nếu ta biết quay về chăm sóc những yếu tố tưởng chừng như đứng ngoài tình yêu thì cũng chính là chăm sóc tình yêu.

Vậy mà khi yêu ta thường chỉ để ý tới sự ham thích nhau, suốt ngày cứ quấn chặt vào nhau không dám rời nửa bước. Đến khi một bên không thể đáp ứng sự thỏa mãn, thì sự nhàm chán và phản bội nhau là điều tất yếu sẽ xảy ra. Khi ấy, bên ở lại sẽ dễ dàng ngã quỵ vì họ thấy không còn gì để sống. Thi sĩ Hàn Mặc Tử đã từng than thở: “Người đi một nửa hồn tôi chết/Một nửa hồn kia bỗng dại khờ”. Thật ra, ta chẳng bao giờ trao nửa linh hồn cho ai đâu. Chỉ vì một nửa (hay cả) đời sống của ta đã lỡ phụ thuộc vào cảm xúc của đối phương, nên khi họ đi rồi ta không còn chỗ bám. Con nghiện đan hành hạ ta đó thôi.

Lắm lúc ta cũng rất thực dụng, đến với tình yêu theo kiểu tranh hơn tranh thua như trong chiến trường kinh tế. Hễ đòi hỏi được là đòi hỏi. Ta xem người ấy như sự bảo an vững chắc cho cuộc đời mình.Thành ra, cụm từ “đi tìm bến trong” bây giờ có nghĩa là tìm một nơi có thể bảm đảm cho mình một cuộc sống sung túc, không thua sút bạn bè. Quan điểm này cũng bị ảnh hưởng sâu sắc từ tâm thức xã hội. Nhìn kỹ, ta sẽ thấy những đòi hỏi kia chỉ mang tới những cảm xúc tạm bợ qua sự tán thưởng của những người sống bằng hình thức, nhưng nó lại là thứ mộng tưởng điên đảo làm phương hại đến tình yêu. Vậy mà ta vẫn tin chắc rằng nếu có tất cả những thứ đó thì đời sống lứa đôi sẽ hạnh phúc hơn. Vì thế sự ham thích của ta không dừng, còn năng lực của người ấy lại bị ta vắt đến cạn kiệt, nên hai tâm hồn ngày càng cách xa nhau. Nếu người ấy vì đam mê mà vẫn cố gắng chiều chuộng ta thì chính họ cũng đang sống trong cơn mộng tưởng. Cả hai đều không cắm rễ vào nền tảng của tình yêu chân thật thì đừng hỏi tại sao chỉ vì bất đồng quan điểm với nhau, lỡ gây tổn thương nhau, thậm chí không tiếp tục làm thỏa mãn nhau là đôi bên dễ dàng bỏ nhau.

Cũng có lần thi sĩ Xuân Diệu tự thú nhận: “Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá/Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì”. Tình yêu cũng giống như một loại cây xanh, nếu ta không biết cách chăm sóc, dưỡng nuôi, hoặc thừa hoặc thiếu, thì nó sẽ héo tàn và lụn bại. Cảm xúc thỏa mãn ai mà không thích. Nhưng sự thỏa mãn ấy phải đi liền với trách nhiệm thì ta mới có thể giữ gìn mãi được. Mà nếu ranh giới cái tôi thật sự được tháo tung để nhường chỗ cho người ấy, thì trách nhiệm dìu dắt nhau đi về hướng thảnh thơi và hạnh phúc chân thật không phải là gánh nặng hay là sự miễn cưỡng nữa. Vấn đề là ta có khả năng nới rộng trái tim của mình ra không? Nếu ta còn quá coi trọng vật chất, vướng kẹt danh vọng, đam mê hình thức hấp dẫn, mà lại muốn có một tình yêu bền vững thì đó chỉ là tham vọng. Ta còn quá yêu bản thân mình thì làm sao ta có thể yêu thêm người khác. Dù có yêu người khác thì cũng chỉ để phục vụ cho bản thân mình mà thôi. Còn lỡ như đối tượng ấy xem tất cả những phương tiện kia là lý do chính để tình yêu có mặt, thì ta biết rằng đó chẳng phải là một nửa đáng tin. Tuy nhiên, nếu ta đủ giỏi và bản lĩnh thì vẫn có thể dẫn dắt mọi đối tượng đi về hướng mình chọn mà không sợ “yêu sai duyên và mến chẳng nhầm người”.

Tình yêu có thật hay không là tùy thuộc vào sức mạnh và dung lượng trái tim của mỗi người. Bí quyết là ta phải luôn tỉnh táo để nhận ra mình và hiểu được người mình thương.

 Yêu như yêu lần đầu

Xin nâng đỡ đời nhau

Bằng con tim hiểu biết

Lo sợ gì thương đau

Monkey Me trích từ cuốn sách “Hiểu về Trái tim” của tác giả Minh Niệm

Bí mật của hôn nhân

25.10.2011
By

Chiếc hộp đựng giầy

clip_image001

Một cặp vợ chồng già đã lấy nhau được hơn 60 năm. Họ chia sẻ mọi điều. Họ nói về mọi thứ. Họ không giữ bí mật gì với nhau chỉ trừ một thứ nhỏ xíu. Người vợ có một chiếc hộp đừng giầy để trên nóc tủ của mình và bà luôn căn dặn chồng mình là không bao giờ được mở chiếc hộp đó ra hay hỏi bà về nó.

Trong suốt từng ấy năm, người chồng chưa bao giờ nghĩ về chiếc hộp đó. Rồi một ngày người phụ nữ nhỏ bé đó bị ốm rất nặng và bác sĩ nói rằng bà không thể nào qua khỏi.

Trong khi cố gắng sắp xếp lại mọi thứ, người đàn ông nhỏ bé lấy chiếc hộp đựng giầy xuống và mang nó đến bên giường vợ. Bà đồng ý là đã đến lúc ông nên biết có gì trong chiếc hộp đó. Khi mở chiếc hộp ra, ông thấy trong đó có hai con búp bê được đan bằng tay và một cuộn tiền tổng cộng là 95.000 đô la.

Ông hỏi bà về những thứ có trong chiếc hộp.

‘Khi chúng ta sắp lấy nhau’, bà nói, ‘bà em dặn em rằng bí mật của một cuộc hôn nhân hạnh phúc là không bao giờ được cãi nhau. Bà nói là bất cứ khi nào mà em giận dữ với anh, em nên giữ im lặng và đi đan búp bê’.

Người đàn ông nhỏ bé cảm thấy rất xúc động; ông cố ngăn nước mắt của mình. Chỉ có hai con búp bê qúy giá trong chiếc hộp. Trong từng ấy thời gian chung sống và yêu thương bà đã chỉ có hai lần cáu giận với ông. Ông gần như bật khóc vì hạnh phúc.

‘Em yêu’, ông nói, ‘đó là về những con búp bê, thế còn cuộn tiền này thì sao? nó ở đâu mà có?

‘Ồ’, bà nói, ‘đó là số tiền từ việc em bán những con búp bê’.

clip_image001

Monkey Me dịch từ câu chuyện tiếng Anh do một người bạn gửi

P.S. “Hãy mở to mắt trước khi kết hôn và sau đó hãy chỉ nhìn bằng một nửa mà thôi’ (Benjamin Franklin) :) :)

Chúa đã ở đâu?

09.09.2011
By
Hình ảnh tòa tháp đôi sau khi bị chiếc máy bay đầu tiên đâm vào

Hình ảnh tòa tháp đôi sau khi bị chiếc máy bay đầu tiên đâm vào

Có bao nhiêu người trong chúng ta đã từng nghe câu hỏi “CHÚA đã ở đâu khi Trung tâm Thương Mại Thế giới và Lầu Năm Góc bị tấn công?” Ồ, tôi biết CHÚA của mình đã ở đâu vào buổi sáng hôm 11 tháng 9 năm 2001, và khi đó Người đang rất bận!

Lúc đó Người đang cố can ngăn mọi người đừng đi những chuyến bay đó. Cả bốn chuyến bay có sức chứa trên 1.000 hành khách, nhưng chỉ có 266 hành khách trên các chuyến bay.

Lúc đó Người đang ở cả trên 4 chuyến bay, ban cho những hành khách đang khiếp sợ khả năng để giữ bình tĩnh. Không một người thân nào của các nạn nhân gọi điện về trên những chiếc máy bay bị tấn công đó nói rằng có người đang kêu thét trong khoang hành khách.

Trên một trong số chuyến bay đó, người đã ban sức mạnh cho những hành khách để cố chống lại những kẻ không tặc.

Người đang bận để cố gắng gây cản trở cho những người làm ở Trung tâm Thương mại Thế giới. Rút cuộc, chỉ có 20.000 người là ở toà tháp đôi khi chiếc phi cơ đầu tiên đâm vào. Bởi vì hai toà này có sức chứa 50.000 người, cho nên tự điều này thôi là một điều Kỳ diệu. Đã có biết bao người làm ở Trung tâm thương mại đó nói với báo chí rằng hôm đó họ bị đi làm muộn hay kẹt xe.

Người đang cố gắng chống đỡ 2 tòa nhà 110 tầng để 2/3 những người đang ở đó có thể thoát ra ngoài. Tôi thấy kỳ lạ rằng đỉnh của tòa nhà đã không đổ xuống khi những chiếc máy đâm vào. Và khi nó đổ, nó đổ vào bên trong. CHÚA đã không cho phép nó đổ nhào, vì như thế sẽ nó sẽ cướp đi nhiều mạng sống nữa.

Và khi hai toà nhà đổ xuống, CHÚA đã cứu vớt gần 6.000 trong số những đứa con của người và mang chúng về nhà với người, cam đoan một lần nữa rằng điều tồi tệ nhất đã qua và điều tốt đẹp nhất đang đến.

Người ngồi xuống và khóc bởi vì 19 đứa trong những đứa con của người có quá nhiều sự thù ghét trong trái tim chúng. Rằng chúng đã không chọn Người, mà là một vị Chúa khác không tồn tại, và bây giờ chúng đã biến mất mãi mãi.

Người đã gửi đến những đứa con được đào tạo tốt nhất cho thảm họa này và đã cứu mạng được số ít người vẫn còn sống nhưng không thể tự giúp chính mình. Và rồi Người gửi nhiều đứa khác nữa để giúp đỡ bằng mọi cách mà những người được cứu sống cần.

Nguời vẫn chưa làm xong dù người đã ôm trọn những đứa con thân yêu đang bị kẹt lại trong vòng tay người. Người an ủi chúng mỗi ngày. Những đứa con khác của người được Người ban cho sức mạnh để với lấy họ và giúp họ bằng mọi cách có thể. Và tôi tin rằng người sẽ tiếp tục giúp đỡ chúng ta trong những gì sắp tới.

Người sẽ ban cho những người đang trông nom đất nước to lớn này sức mạnh và sự khôn ngon để làm điều phải làm. Nguời sẽ không bao giờ bỏ chúng ta lại khi chúng ta cần.

Bởi vậy bất cứ ai hỏi “CHÚA đã ở đâu vào ngày 11 tháng 9”, bạn có thể trả lời rằng ‘khắp mọi nơi’! Và vâng, mặc dù đây chắc chắn là điều tồi tệ nhất mà tôi đã chứng kiến trong cuộc đời mình, Tôi vẫn thấy điều kỳ diệu của Chúa trong mọi điều. Tôi không thể tưởng tưởng được rằng ai có thể vượt qua thời điểm khó khăn như vậy mà lại không tin vào CHÚA – cuộc sống sẽ trở nên vô vọng. “Để chiếu rọi một điều tốt vào trong một thế giới mệt mỏi”.

Monkey Me sưu tầm và dịch

P.S. Monkey dịch bài này vào tối thứ Bảy khi về thăm nhà ở Bắc Ninh, định bụng tối Chủ Nhật lên Hà Nội sẽ đưa vào Blog. Thế rồi, điều gì xảy ra các bạn biết không? Trang web của Monkey tối qua đã bị treo bởi nhà cung cấp hosting (chắc do Monkey thuê hosting miễn phí đây mà), thế là Monkey lại phải liên hệ với nhà cung cấp tìm hiểu nguyên nhân tại sao và được biết là Monkey đang dùng quá ‘hạn ngạch’ miễn phí cho phép. :) . Điều này có nghĩa là Monkey phải chỉnh sửa các bài viết, cố gắng giảm dung lượng của bài, và cách tốt nhất là giảm dung lượng của các bài có ảnh. Monkey đã thức đến 3 giờ sáng để sửa sửa, chỉnh chỉnh, rồi back-up, v.v…và ‘điều kỳ diệu’ là một giây phút vô tình nào đó, Monkey đã xóa toàn bộ ảnh trên server hosting, và lúc đó Monkey đã hỏi ‘Chúa của tôi ở đâu?’. Hỏi xong mang theo nỗi hậm hực đó đi ngủ và hình dung xem ngày mai, rồi ngày kia, mình sẽ phải mất bao nhiêu thời gian để ‘dọn’ cái đống đổ nát do mình tự gây ra. Thế mà, các bạn biết không, chỉ trong sáng nay thôi, Monkey đã khôi phục lại được toàn bộ blog, thật tuyệt vời phải không nào. Và giờ nghĩ lại Monkey thấy hình như tối qua Chúa muốn nhắn với Monkey rằng “Con trai, đừng thức quá khuya, trong khi con lại không khỏe nữa. Mọi việc rồi sẽ tốt đẹp thôi!”. :) :)

Tên của Thiên thần

10.08.2011
By
Mummy, I love you. I love you too, baby!

Mummy, I love you. I love you too, baby!

Ngày xửa ngày xưa, có một đứa trẻ sắp được sinh ra. Bởi vậy, một ngày kia nó hỏi Chúa:

“Họ nói với con rằng ngày mai Chúa sẽ gửi con xuống Trái đất, nhưng làm sao con có thể sống ở đó, khi thật nhỏ bé và cần được giúp đỡ”?

Và Chúa trả lời,

“Ta đã chọn cho con một thiên thần. Thiên thần đang đợi con và sẽ chăm sóc cho con.”

“Nhưng, ở đây, trên Trời này, tất cả những gì con từng làm là ca hát và cười đùa. Đối với con thế là vui vẻ rồi.”

Thiên thần của con sẽ hát cho con nghe và cười cùng con mỗi ngày. Và con sẽ cảm nhận được tình yêu của thiên thần dành cho con và con sẽ hạnh phúc.

“Nhưng làm sao mà con có thể hiểu con người nói chuyện gì với con nếu con không biết ngôn ngữ mà họ nói?”

Thiên thần sẽ nói chuyện với con bằng những lời ngọt ngào và đẹp đẽ nhất mà con sẽ được nghe; và với lòng kiên nhẫn và sự chăm chú, thiên thần sẽ dạy con nói.”

“Và con sẽ phải làm khi con muốn nói chuyện với Người?”

“Thiên thần sẽ nắm hai bàn tay con lại và sẽ dạy con cách cầu nguyện.”

“Con nghe nói rằng trên Trái đất có những người xấu. Ai sẽ che chở cho con?”

“Thiên thần của con sẽ bảo vệ cho con, dù điều đó có nghĩa là phải đánh đổi mạng sống của mình.”

“Nhưng con sẽ buồn vì con không được nhìn thấy Người nữa.”

“Thiên thần của con sẽ nói chuyện với con về Ta, và sẽ dạy con làm thế nào để trở về với Ta, dù ta sẽ luôn bên con.”

Vào lúc đó, Bầu Trời thật yên bình. Người ta có thể nghe thấy những giọng nói từ Trái đất và đứa bé hỏi khẽ,

“Thưa Chúa, nếu con phải đi bây giờ, xin chúa hãy nói cho con biết tên của thiên thần?

“Con sẽ gọi thiên thần của con là: Mẹ.”

Monkey Me sưu tầm và dịch.

P.S. Mum, I love you!

things to think about

03.05.2010
By
calm down, my friend. don't you think talk would be a better solution? :) :)

calm down, my friend. don't you think talk would be a better solution? :) :)

Nếu bạn thấy khó ngủ đêm nay; Hãy nhớ đến gia đình vô gia cư – những người không có lấy một chiếc giường để nằm.

Nếu bạn thấy mình bị mắc kẹt vì xe cộ; đừng thất vọng. Có những người trên thế giới này mà việc được lái xe đối với họ đã là một đặc quyền chưa từng được nghe nói đến.

Nếu bạn có một ngày tồi tệ trong công việc; Hãy nhớ đến người mà đã thất nghiệp trong ba tháng qua.

Nếu bạn thất vọng về một mối quan hệ trở nên tồi tệ; Hãy nghĩ đến người mà chưa từng biết yêu và được yêu là như thế nào.

Nếu bạn cảm thấy buồn lòng vì một tuần nữa lại qua đi; Hãy nghĩ đến người phụ nữ đang trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn, làm việc 12 tiếng mỗi ngày, 7 ngày một tuần, chỉ để kiếm được 15 đô la để nuôi sống gia đình mình.

Nếu xe bạn bị hỏng, bỏ lại bạn ở một nơi cách xa hàng dặm đường trước khi bạn có thể kêu gọi sự giúp đỡ; Hãy nghĩ đến người bị bệnh bại liệt – họ sẽ yêu cơ hội để có được cuộc đi bộ đó biết bao.

Nếu bạn lại phát hiện ra một sợi tóc hoa râm mới khi soi gương; Hãy nghĩ đến bệnh nhân bị ung thư đang được điều trị hóa học người mà ước gì mình có tóc để mà kiểm tra.

Nếu bạn thấy mình thất bế tắc và suy nghĩ quá nhiều, rút cuộc sống là gì vậy? mục đích của tôi là gì? Hãy biết ơn về điều đó; có những người đã không sống đủ lâu để có được cơ hội đó.

Nếu bạn thấy mình là nạn nhân của sự đau khổ, ngu dốt, nhỏ nhen hay bất an của những người khác; Hãy nhớ, mọi việc đều có thể tồi tệ hơn. Bạn có thể là họ!!!

Monkey Me

P.S. ‘Những vị khách, giống như cá vậy, bắt đầu bốc mùi sau ba ngày’. :) :) . (Benjamin Franklin)

Bài học của một cô giáo

28.04.2010
By

I believe you can make a difference!

Có một câu chuyện cách đây nhiều năm về một cô giáo dạy tiểu học. Cô tên là cô Thompson. Và khi cô đứng trước những đứa trẻ lớp 5 vào cái ngày đầu tiên của mình, cô đã nói dối bọn trẻ. Giống như hầu hết các giáo viên khác, cô nhìn vào học sinh của mình và nói rằng cô yêu tất cả bọn chúng như nhau.

Nhưng điều đó là không thể, bởi vì ở kia, ngay hàng ghế trước, ngồi sụp trong ghế là một cậu bé có tên Teddy Stoddard. Cô Thompson đã quan sát Teddy năm trước và thấy rằng cậu bé không chơi được với những đứa trẻ khác, quần áo của cậu thì bẩn thỉu và trông như lúc nào cũng cần phải tắm. Và Teddy còn có thể là một đứa trẻ khó ưa. Cô còn nghĩ rằng cô sẽ thực sự lấy làm vui sướng khi chấm bài của cậu ta với một cái bút đỏ ngòi đậm, đánh những dấu X đậm và rồi kết thúc bằng một chữ “F” to tướng ở đầu những bài làm của cậu ta.

Ở trường nơi cô Thompson dạy, cô được yêu cầu phải kiểm tra học bạ của từng học sinh và cô đã để học bạ của Teddy xuống cuối cùng. Tuy nhiên, khi cô xem học bạ, cô thực sự ngạc nhiên.

Giáo viên lớp một của Teddy viết: “Teddy là một cậu bé sáng dạ và hay cười. Cậu làm bài sạch sẽ và cư xử lễ phép. Thật vui khi ở bên Teddy.

Giáo viên lớp hai của cậu viết: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được các bạn trong lớp quý mến, nhưng cậu bé đang rất lo lắng vì mẹ bị ốm không thể qua khỏi, cuộc sống ở nhà chắc hẳn là một cuộc đấu tranh với cậu.

Giáo viên lớp ba của Teddy viết: “Mẹ mất đã khiến Teddy thực sự khó khăn. Cậu cố gắng hết sức nhưng cha cậu có vẻ không quan tâm lắm, cuộc sống ở nhà sẽ sớm ảnh hưởng đến cậu nếu như không có sự can thiệp nào đó.”

Giáo viên lớp 4 của Teddy viết: “Teddy tự xa lánh mọi người và không hứng thú với trường học. Cậu không có nhiều bạn và đôi khi còn ngủ gật trong lớp.”

Giờ thì cô Thompson đã nhận ra vấn đề và cô thấy xấu hổ với chính mình. Cô cảm thấy còn tồi tệ hơn khi mà học sinh của cô tặng cô những món quà Giáng sinh, được gói bằng những dải ruy băng đẹp và giấy sáng, trừ của Teddy. Quà của Teddy được gói một cách vụng về bằng loại giấy rất nặng và màu nâu mà cậu lấy từ một cái túi gói hàng ở cửa hàng tạp hóa.

Cô Thompson cố gắng hết sức để mở món quà của Teddy giữa những món quà khác. Một vài đứa trẻ bắt đầu cười khi thấy một chiếc vòng đeo tay làm bằng đá kim cương giả, bị mất một vài viên và một lọ nước hoa chỉ còn một phần tư. Nhưng cô dập tắt tiếng cười của bọn trẻ khi cô kêu lên là cái vòng đẹp biết bao, rồi đeo nó vào tay cô, và chấm nhẹ một ít nước hoa vào cổ tay mình.

Ngày hôm đó, sau khi tan học Teddy Stoddard nán lại một lúc chỉ đủ để nói rằng: “Cô Thompson, hôm nay cô có mùi giống như mẹ em vậy.” Sau khi bọn trẻ ra về, cô đã khóc ít nhất một tiếng đồng hồ. Cũng vào chính ngày hôm đó, cô bỏ dạy đọc, dạy viết và số học. Thay vào đó, cô bắt đầu dạy bọn trẻ.

Cô Thompson chú ý đặc biệt đến Teddy. Khi cô học cùng cậu, tâm trí của cậu trở nên sống động. Cô càng khuyến khích cậu bé, cậu bé càng trả lời nhanh hơn. Cuối năm, Teddy trở thành một trong những học sinh giỏi nhất của lớp. Mặc dù cô đã từng nói rằng cô sẽ yêu bọn trẻ như nhau, nhưng Teddy đã trở thành một trong những “học trò cưng của cô”.

Một năm sau, cô thấy một bức thư của Teddy ở dưới cửa nhà, nói rằng cô vẫn là cô giáo tốt nhất mà cậu từng có trong cuộc đời. Sáu năm trôi qua trước khi cô lại nhận được một bức thư khác từ Teddy. Cậu viết rằng cậu đã học xong trung học và xếp thứ ba trong lớp, và cô vẫn là cô giáo tốt nhất trong cuộc đời cậu.

Bốn năm sau đó, cô nhận được một bức thư khác nói rằng mọi thứ đôi lúc thật khó khăn, rằng cậu vẫn ở lại trường, rằng cậu đã từng mặc kẹt với nó, và rằng cậu sẽ sớm tốt nghiệp đại học với tấm bằng cao nhất. Cậu đảm bảo rằng cô vẫn là cô giáo tốt nhất và thích nhất mà cậu từng có trong đời.

Thế rồi bốn năm nữa lại trôi qua và một lá thư nữa lại đến. Lần này cậu giải thích là sau khi lấy được bằng đại học, cậu quyết định học lên tiếp. Lá thư giải thích là cô vẫn là cô giáo tốt nhất và thích nhất mà cậu từng có trong đời. Nhưng lần này tên của cậu dài hơn – bức thư được ký dưới cái tên: Tiến sĩ y khoa Theodore F. Stoddard.

Câu chuyện không dừng lại ở đó. Lại có một bức thư nữa đến vào mùa xuân. Teddy nói rằng anh đã gặp cô gái của đời mình và họ chuẩn bị kết hôn. Teddy giải thích là cha anh đã mất cách đây vài năm và tự hỏi liệu Cô Thompson có thể ngồi vào vị trí thường dành cho mẹ chú rể trong đám cưới hay không. Và tất nhiên là cô Thompson đồng ý. Và đoán xem điều gì nào? Cô đã đeo cái vòng tay mà bị mất một vài viên đá đó. Và cô chắc chắn rằng mình còn mang loại nước hoa mà Teddy nhớ mẹ mình đã dùng vào dịp Giáng sinh cuối cùng của họ.

Họ ôm hôn nhau và Tiến sĩ Stoddard thì thầm vào tai Cô Thompson “Cảm ơn Cô Thompson vì đã tin ở em. Cảm ơn cô rất nhiều vì đã làm em cảm thấy mình quan trọng và vì đã cho em thấy rằng em có thể tạo ra sự khác biệt.” Cô Thompson, mắt đẫm lệ, thì thầm lại vào tai Teddy. Cô nói: “Teddy, em nói sai rồi. Em chính là người mà đã dạy cho cô biết rằng cô có thể tạo nên sự khác biệt. Cô đã không biết phải dạy như thế nào cho đến khi cô gặp em.”

Chẳng sao cả nếu bạn nhỏ đôi giọt nước mắt. Tôi biết là tôi đã. Chúc một ngày tốt lành.

Monkey Me sưu tầm và chuyển dịch

P.S. “Trái tim con người cảm thấy những thứ mà đôi mắt không thể nhìn thấy, và biết điều mà lý trí không thể hiểu.” (Robert Vallett)

Học yêu

31.03.2010
By

Lang thang trên mạng và nhặt được câu chuyện tình yêu này, xin được chia sẻ cùng các bạn để ngày mưa thêm buồn. :) :) Nhưng lạ kỳ là nó lại bằng tiếng Anh, trong khi cái giọng yêu, giọng hờn mà các bạn sẽ phải đồng ý với Monkey sau khi đọc xong truyện chỉ có thể tìm thấy ‘duy nhất’ ở Việt Nam mà thôi. Sau khi đọc xong, thú thật là Monkey rất thích. Thích cái ngang bướng, thích cách giận hờn chân thật, thích cách xoa dịu…, bởi tất cả điều đó đều xuất phát từ nền tảng là một tình yêu thực sự. Cho nên, dù đoán là có thể nó có bản gốc bằng tiếng Việt, nhưng Monkey vẫn xin phép được dịch lại từ bản tiếng Anh để chia sẻ với các bạn, để không phải là ‘ngày mưa thêm buồn’ đâu, Monkey chỉ đùa thôi, mà để thêm yêu cuộc đời này và để giúp ai vẫn trên con đường ‘tìm kiếm’ thêm kiên nhẫn và thêm tin. :) :) .

Kissing-Couple-Canon-85mm

Học yêu

“Họ đã cưới nhau được hai năm. Anh yêu văn chương và thường đưa bài viết lên mạng, nhưng chẳng ai đọc cả. Anh cũng thích chụp ảnh, anh tự chụp ảnh cưới của họ. Anh yêu chị rất nhiều. Chị cũng vậy. Chị sắc sảo và luôn bắt nạt anh. Còn anh là một đấng nam nhi thực thụ, luôn nhường nhịn chị.

Hôm nay, chị lại ngang ngạnh:

Chị: “Sao anh không thể chụp ảnh cho đám cưới của con bạn em? Nó hứa là sẽ trả tiền mà.”
Anh: “Hôm đó anh không có thời gian.”
Chị: “Hừm!”
Anh: “Hả?”
Chị: “Không có thời gian? Viết ít truyện đi thì anh sẽ có tất thời gian mà anh cần.”
Anh: “Anh….chắc chắn một ngày nào đó sẽ có người nhận ra tác phẩm của anh.”
Chị: “Hừm! Em chẳng quan tâm, anh phải chụp cho nó!”
Anh: “Không.”
Chị: “Chỉ lần này thôi?”
Anh: “Không.”

Dàn xếp không thành. Thế là chị đưa ra cảnh báo cuối cùng cho anh: “cho anh ba ngày để nói Đồng ý, nếu không…”

Ngày đầu tiên, chị ‘chiếm giữ’ nhà bếp, nhà tắm, máy tính, tủ lạnh, ti vi, internet…trừ chiếc giường đôi để cho anh thấy là chị còn ‘rộng lượng’.

Tất nhiên là chị cũng phải ngủ trên đó. Anh chẳng quan tâm vì anh vẫn còn ít tiền lẻ trong túi.

Ngày thứ hai, chị đột kích khám xét và lấy mọi thứ trong các túi của anh và cảnh báo: “Đi mà nhờ người khác giúp, anh đáng phải chịu hậu quả.”

Bây giờ thì anh lo lắng. Tối đó, trên giường, anh cầu xin chị bỏ qua và hy vọng chị sẽ không thế nữa. Chị chẳng thèm nổi đóa. Chẳng đời nào mà tôi chịu nhường, cho dù anh có nói cái gì đi nữa. Trừ khi anh đồng ý.

Ngày thứ ba, buổi tối trên giường, anh nằm quay mặt sang một bên, chị nằm quay mặt sang một bên khác.

Anh: “Chúng ta cần nói chuyện.”

Chị: “Nếu là về đám cưới, không anh quên đi.”

Anh: “Một việc rất quan trọng.”

Chị vẫn im lặng.

Anh: “Chúng ta hãy ly dị.”

Chị không tin vào tai mình.

Anh: “Anh có quen một cô gái.”

Chị thực sự tức giận và muốn đánh anh. Nhưng chị cố nín nhịn và muốn anh nói hết. Nhưng mắt chị đã ướt. Anh lôi từ ngực áo ra một bức ảnh. Có thể là từ túi của cái áo ngủ, đó là chỗ duy nhất chị đã không động đến ngày hôm qua. Thật là bất cẩn.

Anh: “Cô ấy là một cô gái xinh đẹp.”
Nước mắt chị bắt đầu rơi xuống.

Anh: “Tính cách của cô ấy cũng tốt nữa.”
Trái tim chị tan nát vì anh dám để ảnh của một cô gái khác chỗ gần trái tim mình.

Anh: “Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ toàn tâm toàn ý ủng hộ anh theo nghiệp văn chương sau khi lấy nhau.”

Chị rất ghen tức vì chính chị cũng nói điều đó với anh trước đây.
Anh: “Cô ấy thực sự yêu anh.”
Chị muốn ngồi dậy và gào vào mặt anh “Còn em thì không sao?”
Anh: “Như thế anh nghĩ cô ấy sẽ chẳng bắt anh làm những điều mà anh không muốn.”

Chị đang suy nghĩ, nhưng cơn thịnh nộ sẽ chẳng lắng xuống.
Anh: “Muốn xem ảnh anh chụp cho cô ấy không?”
Chị: “…!”

Anh giơ ảnh ra trước mắt chị. Chị thực sự giận dữ, xua tay anh ra và cho anh một cái tát nảy lửa vào mặt.

Anh thở dài. Chị thì khóc.
Anh đút tấm ảnh vào túi áo. Chị kéo tay mình vào trong chăn.

Anh tắt đèn và ngủ. Chị bật đèn và ngồi dậy. Anh đang ngủ. Chị không ngủ được. Chị rất ân hận về cách chị đối xử với anh.

Chị lại khóc và nghĩ rất nhiều. Chị muốn đánh thức anh dậy. Chị muốn nói chuyện thật tình cảm với anh. Chị không muốn bắt ép anh nữa. Chị nhìn chằm chằm vào ngực anh. Chị muốn xem cô gái kia trông như thế nào.

Chị lén lấy bức ảnh ra. Chị muốn khóc và chị muốn cười.

Đó là một bức ảnh chụp rất đẹp. Một bức ảnh mà anh chụp cho chị. Chị cúi xuống và hôn anh vào má.

Anh cười. Anh chỉ đang giở vờ ngủ mà thôi.

“Bạn học yêu, không phải bằng cách tìm kiếm một con người hoàn hảo, mà bằng cách học nhìn một người không hoàn hảo một cách hoàn hảo.”

Monkey Me

P.S. “Tôi Yêu Em. Ba tiếng đó có cuộc đời tôi trong đó”. :) :)

Hạc giấy

18.03.2010
By
hạc giấy tình yêu!

hạc giấy tình yêu!

Có một chàng trai rất yêu một cô gái. Anh chàng lãng mạn này gấp 1.000 con hạc giấy để tặng người yêu.

Mặc dù khi đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty của mình và tương lai của anh dường như chẳng có gì sáng sủa, nhưng họ vẫn rất hạnh phúc bên nhau. Cho đến một ngày cô gái của anh nói với anh rằng cô sẽ đi Pa-ri và sẽ không bao giờ quay trở về nữa. Cô nói với anh rằng cô không nhìn thấy tương lai của hai người, và từ nay đường ai nấy đi……….

Chàng trai đồng ý dù trái tim tan nát. Nhưng rồi anh lấy lại sự tự tin của mình, anh lao vào làm việc ngày đêm, dành hết tâm sức để tự mình có thể tạo ra một điều gì đó.

Cuối cùng với sự nỗ lực không ngừng của bản thân và sự giúp đỡ của bạn bè, anh cũng thành lập được công ty của chính mình….Bạn sẽ không bao giờ thất bại nếu như bạn không ngừng cố gắng.

Vào một ngày trời mưa tầm tã, trong khi lái xe, anh nhìn thấy một đôi vợ chồng già cùng nhau che một chiếc ô đang đi dưới mưa. Mặc dù có ô che, nhưng người họ vẫn bị ướt sũng. Chẳng mất nhiều thời gian để anh nhận ra rằng họ chính là bố mẹ của cô gái mà anh yêu.

Ký ức trở về, anh lái xe chầm chậm cạnh đôi vợ chông già, mong muốn họ nhận ra anh trong chiếc xe mui kín sang trọng. Anh muốn họ biết rằng anh không còn như xưa nữa, rằng anh đã có công ty của riêng mình, có ô tô, có nhà…Tất cả do anh tự tạo nên. Nhưng những gì anh nhìn thấy sau đó khiến anh bị bối rối. Họ đang đi về phía một nghĩa trang, thế là anh ra khỏi xe và đi theo họ…….và anh nhìn thấy cô gái của anh, trên bia mộ kia là bức hình của cô, đang cười một cách dễ thương như cách cô vẫn thường cười với anh, và anh thấy cả những con hạc giấy anh đã từng tặng cô.

Bố mẹ cô ấy nhìn thấy anh. Anh hỏi họ tại sao điều này lại xảy ra. Họ giải thích rằng cô ấy chẳng hề đi Pháp. Cô ấy bị ung thư. Cô ấy tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được điều gì đó và cô không muốn trở thành vật cản trên con đường của anh……và thế là cô đã chọn cách rời bỏ anh. Chỉ bởi vì một ai đó không yêu bạn như cách bạn muốn không có nghĩa là họ không yêu bạn với tất cả những gì họ có. Cô ấy muốn bố mẹ để những con hạc giấy bên cạnh cô ấy, bởi vì nếu một ngày số phận lại mang anh đến với cô……..anh có thể lấy lại một số chúng để mang về cùng anh………….

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Vì những điều trong tâm trí bạn có thể mất đi nhưng những gì trong trái tim bạn sẽ vẫn còn mãi mãi.

Chàng trai chỉ khóc……Cách tồi tệ nhất để nhớ một ai đó là khi bạn đang ngồi ngay bên cạnh cô ấy và biết rằng bạn không thể có cô ấy, nhìn thấy cô ấy hay lại được ở bên cô ấy mãi mãi…..

Monkey Me

P.S. “Yêu là khi bạn cho đi cảm xúc, lòng đam mê, sự lãng mạn và bạn phát hiện ra rằng bạn vẫn yêu người đó.”

Yêu Thương, Của Cải, hay Danh Vọng

13.03.2010
By
love is a monkey key! :) :)

love is a money key! :) :)

Một người phụ nữ vừa bước ra cửa thì nhìn thấy ba ông lão râu dài và bạc trắng đang ngồi ngoài sân. Bà không biết họ là ai. Bà nói:

-          Tôi không biết các ông là ai, nhưng hẳn các ông đã đói. Mời các ông vào nhà và ăn cái gì đó.

-          Người đàn ông của ngôi nhà có ở nhà không? Họ hỏi.

-          Không ạ, chồng tôi đi ra ngoài rồi. Bà ta nói.

-          Thế thì chúng tôi không thể vào được. Họ trả lời.

Chiều tối khi người chồng về nhà, người phụ nữ kể cho chồng mình nghe những gì xảy ra. Chồng bà nói:

-          Bà ra và nói với họ là tôi đã về và mời họ vào nhà!

Người phụ nữ ra ngoài và mời ba ông lão vào nhà.

-          Chúng tôi không vào một Ngôi nhà cùng nhau. Họ trả lời.

-          Tại sao lại như vậy? Bà ta thắc mắc.

Một trong ba ông lão giải thích:

Tên ông ta là Của Cải, ông vừa nói vừa chỉ tay vào một trong những người bạn của mình, và chỉ tay vào một người khác và nói ‘ông ta là Danh Vọng, còn tôi là Yêu Thương.’ Sau đó ông nói thêm: ‘bây giờ bà hãy vào bàn với chồng là nên mời ai trong số chúng tôi vào nhà.”

Người phụ nữ vào nhà và nói với chồng mình những gì vừa được nghe.  Người chồng vô cùng vui sướng. “Thật tuyệt vời!”, ông ta nói. “Nếu đúng là như thế, chúng ta hãy mời ông lão Của Cải vào để ông ban cho ngôi nhà chúng ta đầy của cải!”.

Người vợ không đồng ý.

“Ông ơi, sao chúng ta không mời ông lão Danh Vọng?”

Cô con dâu của họ ở góc nhà nghe được câu chuyện. Cô tham gia với gợi ý riêng của mình:

-          Mời ông lão Yêu Thương vào có phải tốt hơn không ạ. Ngôi nhà của chúng ta lúc đó sẽ ngập tràn yêu thương!

-          Chúng ta hãy nghe lời con dâu bà ạ, người chồng nói với vợ. “Bà hãy ra ngoài và mời ông lão Yêu Thương vào làm khách của nhà chúng ta”.

Người phụ nữ đi ra và hỏi ba ông lão:

-          “Ai trong số các ông là Yêu Thương ạ? Xin mời vào nhà và trở thành vị khách của gia đình chúng tôi.”

Ông lão Yêu Thương đứng dậy và bắt đầu bước vào nhà. Hai người khác cũng đứng dậy và đi theo. Bà chủ nhà ngạc nhiên và hỏi ông lão Của Cải và Danh Vọng:

-          Tôi chỉ mời ông lão Yêu Thương, tại sao các ông cũng vào?

Hai ông lão cùng nhau trả lời: “Nếu bà đã mời một người nào trong hai chúng tôi, thì hai người khác sẽ ở ngoài, nhưng vì bà mời ông lão Yêu Thương nên chúng tôi cũng sẽ vào, vì bất kể Ông ta đi đâu, chúng tôi đều đi cùng.

Ở đâu có Yêu Thương, ở đó có Của Cải và Danh Vọng.

Monkey Me

P.S. “Cách duy nhất để không nghĩ về tiền là có thật nhiều tiền.” :) :)

Hàng rào và cậu bé nóng tính

10.03.2010
By
Hàng rào van xin: Đừng giết tôi! :) :)

Hàng rào van xin: Đừng giết tôi! :) :)

Có một cậu bé rất hay nóng nảy. Cha cậu đưa cậu một túi đinh và bảo cậu là mỗi khi cậu không kiềm chế được cơn giận, hãy dùng búa đóng một chiếc đinh vào hảng rào phía sau nhà. Ngày đầu tiên, cậu bé đóng 37 chiếc đinh vào hảng rào.

Rồi dần dần, số đinh đóng vào hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu phát hiện ra là kiềm chế cơn bực tức còn dễ hơn là đóng những chiếc đinh kia vào hàng rào. Cuối cùng thì cũng đến ngày mà cậu hoàn toàn không còn nóng nảy nữa. Cậu nói với cha cậu về điều đó và cha cậu gợi ý là bây giờ mỗi ngày mà cậu có thể kiềm chế được cơn giận dữ của mình thì cậu hãy nhổ một chiếc đinh ra.

Nhiều ngày trôi qua và cậu bé cuối cùng cũng có thể nói với cha cậu là tất cả những cái đinh ở hàng rào đã được nhổ hết. Người cha nắm tay cậu con trai và dẫn cậu đến chỗ hàng rào.

Người cha nói: “Con đã làm rất tốt con trai, nhưng hãy nhìn những lỗ thủng ở hàng rào. Hàng rào không còn như ngày xưa nữa. Khi con nói điều gì đó trong cơn giận dữ, nó sẽ để lại một vết sẹo giống như thế này. Giống như con dùng dao đâm vào một người và rồi rút ra. Cho dù con có nói ‘tôi xin lỗi’ bao nhiêu lần đi nữa, vết thương vẫn còn đó.”

Monkey Me

P.S.  “Thái độ của chúng ta đối với cuộc sống quyết định thái độ của cuộc sống đối với ta.”

Page 1 of 3
1 2 3