Câu chuyện cuộc sống

Bài thơ về Hạnh phúc

08.01.2010
By
news , information,business,investment,helth news,business,politics news and information

Được một người bạn chia sẻ bài thơ này, thấy hay quá, nên đăng lên đây để mọi người cùng đọc và cảm nhận nhé. Monkey không biết tên bài thơ là gì, tác giả là ai, nên mạn phép tự đặt tiêu đề cho nó là ‘Bài thơ về hạnh phúc’, một cái tên giản dị như chính những lời thơ vậy. Cảm ơn Cà chua đã chia sẻ cho anh bài thơ này. Được nói chuyện với em bao giờ cũng là một trong những điều anh thấy vui nhất. :)

Bài thơ về Hạnh phúc

Hạnh phúc là điều giản dị thôi anh
như màu nắng xanh xanh trên cành biếc
như đêm trắng giữa bộn bề công việc
em khẽ đến bên,
khoác chiếc áo nỉ xanh lên vai anh,
thật ấm…

Hạnh phúc là bát canh gà ngọt đậm
là vầng trán em lấm tấm giọt mồ hôi
là nụ cười rạng rỡ nở trên môi
là chậu hoa lan mới đâm chồi đầu ngõ.
Hạnh phúc là bàn tay em nho nhỏ
ủ ấm tay anh qua mùa gió, mùa mưa

Hạnh phúc là một sớm nắng ban trưa
mình bên nhau và say sưa ngồi hát…
Rồi như thế……
hạnh phúc thơm ngào ngạt
hạnh phúc tràn bát ngát cả mùa yêu
Nhưng anh à, nói nhỏ nhé! (đừng kiêu)
Em có anh là trăm điều hạnh phúc :)

Monkey Me

P.S. “Tình yêu là chiếc chìa khóa vạn năng mở mọi cánh cửa của hạnh phúc“.

Think you can you can

06.01.2010
By
news , information,business,investment,helth news,business,politics news and information
yes, i can :)

yes, I can! :)

“Think you can, you can. Think you can’t you can’t” (“Nếu bạn nghĩ bạn có thể thì bạn có thể. Nếu bạn nghĩ bạn không thể thì bạn không thể”) có lẽ là lời nhắn nhủ của người đã kể câu chuyện dưới đây. Đọc xong câu chuyện, có thể các bạn cũng giống như Monkey không chỉ cảm thấy cảm phục nhân vật trong câu chuyện, mà còn hỏi tại sao ông có thể làm như vậy. Ông có đủ lý do để đổ lỗi, để đòi lại cái giá mà ông đã trả cho cuộc chiến, nhưng ông lại chọn cách trở thành vĩ đại và truyền cảm hứng sống và vươn lên trong cuộc sống cho người khác. Điều gì có thể giúp ông làm được như vậy? Chỉ có thể giải thích bằng hai chữ ‘niềm tin’, bởi ông nghĩ rằng ‘mình có thể‘. Hồi mới ra trường đi làm, Monkey đã được chính người Sếp của mình chia sẻ những dòng dưới đây ‘Gieo suy nghĩ, gặt hành động. Gieo hành động, gặt thói quen. Gieo thói quen, gặt tính cách. Gieo tích cách, gặt số phận”.  Đọc những dòng này một lần nữa, các bạn sẽ tìm được câu trả lời cho ‘số phận’ của chúng ta, đó chính là ‘suy nghĩ’. Nếu bạn đồng ý với Monkey thì xin hãy gieo những suy nghĩ ‘mình có thể’ để có được ‘số phận’ như bạn đặt ra nhé.

THAM VỌNG CỦA NGƯỜI MÙ

Charlie Boswell đã luôn là một trong những anh hùng của lòng tôi. Ông đã truyền cảm hứng cho tôi và hàng nghìn người khác biết vượt lên hoàn cảnh để sống với niềm đam mê thực sự của chúng tôi. Charlie bị mù trong Chiến tranh Thế giới Thứ hai trong khi cố gắng cứu bạn mình khỏi một chiếc xe tăng đang bốc cháy. Trước khi bị tai nạn này, ông đã là một vận động viên vĩ đại và để chứng thực cho tài năng cũng như quyết tâm của mình ông đã quyết định chơi một môn thể thao hoàn toàn mới – một môn thể thao mà ông chưa từng tưởng tượng ra là mình sẽ chơi dù khi còn sáng mắt….chơi gôn!

Bằng quyết tâm và tình yêu sâu sắc với môn thể thao này, ông đã trở thành Nhà vô địch Giải gôn Quốc gia dành cho Người mù. Ông đã đoạt danh hiệu này 13 lần. Một trong những người anh hùng trong lòng ông là tay chơi gôn vĩ đại Ben Hogen, bởi vậy thực sự là một niềm vinh hạnh đối với Charlie khi mà ông là người đọat được giải thưởng Ben Hogan vào năm 1958.

Khi gặp Ben Hogen, Charlie đã rất kính sợ và nói rằng ông có một ước muốn đó là có được một hiệp đấu gôn với Ben Hogan vĩ đại.

Hogan nói rằng được chơi một hiệp với Charlie cũng là một niềm vinh hạnh đối với ông vì ông đã từng được nghe về tất cả những thành tích của Charlie và thực sự ngưỡng mộ tài năng của ông.

“Ông có muốn chơi ăn tiền không, ông Hogan?” Charlie buột miệng thốt ra.

“Tôi không thể chơi ăn tiền với ông, như vậy là không công bằng!” Ông Hogan nói.

“Ôi, thôi nào, ông Hogan…1.000 đô cho một lỗ!”

“Tôi không thể, mọi người sẽ nghĩ thế nào về tôi, lợi dụng ông và hoàn cảnh của ông? tay chơi gôn sáng mắt trả lời.

“Như vậy không phải là nhát gan sao, ông Hogan?”

“Thôi được”, Hogan bực bội thốt ra, “nhưng tôi sẽ chơi hết mình đấy!”

“Tôi không còn mong điều gì hơn thế”, Boswell tự tin đáp.

“Ông Boswell, vậy thì ông hãy chọn thời gian và địa điểm đi!”

Boswell tự tin đáp “đúng 10 giờ…tối nay!”

Monkey Me sưu tầm và dịch

P.S. “Nếu bạn thấy mình là nạn nhân của sự đau khổ, ngu dốt, nhỏ nhen hay không an toàn của những người khác; Hãy nhớ, mọi việc đều có thể tồi tệ hơn. Bạn có thể là họ!!!”

Chuyện tình Chris và Susan (touching love stories)

29.12.2009
By
news , information,business,investment,helth news,business,politics news and information

Couple-In-Rain

Trời đã mưa hơn một tuần, mưa nhiều đến nỗi nó khiến cho mọi thứ dường như trở nên không yên và u ám. Cô ấy gọi điện và nói rằng cô ấy sẽ đến. Đây là lần thứ ba trong tuần cô ấy đến gặp tôi. Tôi lấy cớ là tại sao cô ấy lại phải đi cả một đoạn đường đến đây để gặp cô ấy ở cái quán 7-11 gần đó. Cô ấy đang đứng ở đó, một mình, đang cầm chiếc ô màu đỏ. Bạn cô ấy thả cô ấy ở đó. Trời đang mưa, còn cô ấy thì đang run rẩy. Cô ấy trông yếu ớt và xanh xao dưới cái trời mưa tầm tã này, lại mặc không đủ ấm nữa.

Tôi đi đến chỗ cô ấy và nói “Em không nên đến gặp anh nữa” và những điều đại loại như chúng tôi không nên cùng nhau nữa.

Cô ấy nói “Em nhớ anh” .

Tôi nói với cô ấy một cách lạnh lùng, “Nào, chúng ta đi, anh sẽ đưa em về nhà”.

Cô ấy không mở ô của mình, tôi biết rằng cô ấy muốn đi cùng ô với tôi.

Tôi nói: “Mở ô của em ra rồi chúng ta đi”.

Một cách miễn cưỡng, cô ấy mở ô của mình và đi cùng tôi đến chỗ chiếc xe. Cô ấy nói rằng cô ấy vẫn chưa ăn trưa và ăn tối và hỏi xem chúng tôi có thể tạt vào một chỗ nào đó để ăn hay không.

Ngay lập tức tôi trả lời lạnh băng “Không”.

Thất vọng, cô ấy bảo tôi đưa cô ấy đến nhà ga, cô ấy nói cô ấy sẽ đi tàu về nhà.

Có lẽ do trời mưa, tất cả các chuyến tàu đều đầy người, đang mang ô và va li, họ đều nóng lòng về nhà đến nỗi chẳng để ý ai vừa đi ngang qua. Chúng tôi đợi, đợi, cô ấy nhìn tôi một cách ngây thơ. Bên nhau trong một thời gian dài như thế, tất nhiên tôi biết cô ấy muốn gì. Tôi hiểu cô ấy sẽ cảm thấy thế nào khi mà đi cả một đoạn đường như thế trong thời tiết này để gặp tôi mà tôi lại đối xử với cô ấy như vậy. Với đôi mắt mềm mại đang nhìn chằm chằm vào mình, tôi cảm thấy tội lỗi và muốn để cô ấy ở lại tối hôm đó.

Nhưng thực tại lại trỗi dậy một lần nữa, tôi nói với cô ấy một cách lạnh lùng “Chúng ta đến nhà ga khác”.

Chúng tôi sống ở cùng một toà chung cư, cùng tầng với nhau. Thời đó, có bốn đứa chúng tôi, và chúng tôi rất hợp nhau. Chúng tôi thường ăn tối cùng nhau, xem phim và thỉnh thoảng đi cắm trại. Chúng tôi giống một gia đình hơn, nhưng tôi không biết tại sao cuối cùng tôi lại yêu người con gái duy nhất trong nhóm bốn đứa chúng tôi. Có lẽ đó là trong khoảng năm cuối ở trường đại học, sau khi sống cùng nhau được hai năm, chúng tôi đã phát triển những tình cảm sâu đậm dành cho nhau. Tốt nghiệp xong, cô ấy trở về nhà, tôi ở lại vì còn một năm nữa mới học xong. Trong năm đó, tôi chỉ có thể bắt tàu về thăm cô ấy vào những ngày nghỉ, nhưng chẳng bao giờ được lâu. Đó là cách chúng tôi duy trì mối quan hệ quý báu này.

Chúng tôi đi dọc theo con phố. Cô ấy đi trước, tôi đi ngay sau. Ô của cô ấy một chiếc nan bị hỏng. Cô ấy trông giống như một người lính bị thương, vác trên mình cây súng trường đã han gỉ, bước đi một cách yếu ớt. Rất nhiều lần, do mải suy nghĩ hay làm gì đó, mà cô ấy bước liệng cả ra ngoài đường suýt thì bị những chiếc xe ô tô đi qua đâm phải. Tôi chỉ muốn được nắm tay cô ấy. Nhưng với tình yêu tôi dành cho cô ấy và cơn đau liên tục trong dạ dày, tôi đã không làm gì cả. Trên đường đi, chúng tôi đi qua công viên, nơi mà chúng tôi thường đến.

Cô ấy van xin và nói “Chúng mình hãy vào công viên chỉ một lát thôi, em hứa sẽ về nhà ngay sau đó.”

Với sự van nài của cô ấy, trái tim lạnh giá của tôi mềm lại, nhưng tôi vẫn giữ một vẻ mặt khó chịu và đi vào công viên. Tôi ngồi trên ghế đá trông giống như là tôi chuẩn bị đi vậy. Cô ấy đi đến chỗ cây sồi to và tìm cái gì đó. Tôi biết là cô ấy đang tìm những gì mà cô ấy đã viết trên cái cây đó bằng chiếc bút mực màu bạc cách đây nửa năm. Nếu tôi còn nhớ thì nó là “Chris và Susan đã từng ở đây. Chris thì đang uống trà, còn Susan thì đang uống sô cô la nóng. Hy vọng rằng Chris và Susan sẽ luôn luôn nhớ ngày này, và sẽ luôn yêu nhau, mãi mãi”. Cô ấy tìm quanh một lúc, sau đó thẫn thờ bước lại với những giọt nước mắt trên khuôn mặt.

Cô ấy nói, “Chris, em không thể tìm thấy nó, nó không còn ở đó nữa rồi.”

Khi đó tôi đang cảm thấy muốn ợ chua bên trong, một cơn đau nhói chạy vào tim, kiểu đau mà tôi chưa từng cảm thấy trước đó. Nhưng tất cả những gì tôi có thể làm là giả vờ không quan tâm và nói “Chúng ta đi được chưa?”

Tôi mở chiếc ô màu đen, to của mình ra, cô ấy thì vẫn đứng đó, không muốn đi, hy vọng vẫn còn một cơ hội. Cô ấy nói, “Anh bịa ra chuyện anh và cô gái đó đúng không? Em biết đôi khi em làm anh cáu giận, nhưng em sẽ thay đổi, chúng mình không thể bắt đầu lại hay sao?”.

Tôi không nói không rằng, chỉ nhìn xuống và lắc đầu. Sau đó chúng tôi tiếp tục đi bộ về phía nhà ga, không nói với nhau một lời nào.

Cách đây bốn năm, bác sĩ nói, tôi bị ung thư, nhưng do phát hiện sớm, nên có thể chữa trị được. Nghĩ rằng thế là ổn, tôi bắt đầu sống một cuộc sống bình thường, thậm chí còn quên về chuyện bị ung thư. Tôi không nghĩ đến chuyện bị ung thư nữa và cũng không đến gặp bác sĩ. Cho đến một tháng trước đây, dạ dày tôi đau hai tuần liền, và cơn ác mộng lại một lần nữa đánh thức tôi. Đầu tiên tôi nghĩ cơn đau sẽ đi thôi, nhưng nó cứ lớn dần lên cho đến khi tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi quay trở lại bác sĩ và chụp X quang. Ảnh chụp cho thấy có một chấm đen to, chứng minh một sự thật mà tôi không muốn tin. Tôi đang ở thời điểm rực rỡ nhất của cuộc đời, nhưng rồi mọi việc chấm dứt. Tôi muốn bản thân mình và những người xung quanh đi qua chuyện này một cách ít đau đớn nhất có thể, do vậy tôi đã quyết định tự tử. Nhưng tôi không thể để mọi người biết ý định của tôi, đặc biệt là Susan người mà tôi yêu nhất trên đời này, người mà không biết về sự thật đó. Susan vẫn còn trẻ, cô ấy không đáng phải trải qua chuyện này. Bởi vậy, tôi bịa chuyện và nói dối cô ấy. Điều đó thật tàn nhẫn, và nó khiến trái tim cô ấy tan nát, nhưng đó là cách nhanh nhất để xóa sạch những cảm xúc của ba năm qua. Tôi không có nhiều thời gian bởi vì tóc tôi nay mai thôi sẽ bắt đầu rụng và cuối cùng cô ấy sẽ phát hiện ra. Nhưng bây giờ tôi đang đến rất gần thành công, và vở kịch này sẽ sớm kết thúc. Ba mươi phút nữa điều này sẽ chấm dứt và đó là những gì trong đầu tôi lúc đó.

Tàu ngừng bánh, và tôi gọi taxi cho cô ấy. Chúng tôi chỉ đứng đó, đợi, và đánh mất những khoảnh khắc cuối cùng của mình trong yên lặng.

Tôi thấy chiếc taxi từ xa đang tới, tôi cố nén không khóc và nói với cô ấy “em hãy bảo trọng nhé, hãy thật bảo trọng nhé”.

Cô ấy không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, và rồi mở chiếc ô đã bị xiêu vẹo của mình, bước xuống đường. Ngoài trời mưa, chúng tôi trở thành hai hình thể sống đơn lẻ, một đỏ, một đen, quá cách xa nhau. Tôi mở cửa cho cô ấy và cô ấy bước vào, rồi tôi đóng cánh cổng mà sẽ chia cách tôi và cô ấy mãi mãi. Tôi đứng bên cạnh chiếc xe, nhìn chằm chằm vào cánh cửa tối màu, vào tình yêu đầu đời của tôi và cũng là tình yêu cuối cùng. Chiếc xe bắt đầu lao đi trên phố. Cuối cùng tôi không thể kìm nén được nỗi đau buồn và sự quặn thắt trong trái tim mình thêm nữa, tôi vẫy tay thật nhanh và đuổi theo sau chiếc taxi bởi vì tôi biết đây sẽ là lần cuối cùng tôi nhìn thấy cô ấy. Tôi muốn nói với cô ấy rằng tôi vẫn yêu cô ấy, tôi muốn nói cô ấy ở lại, tôi muốn nói với cô ấy rất nhiều, nhưng chiếc taxi đã rẽ vào góc phố. Những giọt nước mắt nóng hổi cứ thể lăn xuống khuôn mặt của tôi, trộn lẫn với những giọt nước mưa lạnh. Tôi lạnh, không phải bởi vì mưa. Tôi lạnh ở bên trong.

Cô ấy đi, và tôi không nhận được bất cứ cuộc điện thoại của cô ấy kể từ ngày đó. Tôi biết cô ấy không nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi bởi chúng bị xua đi bởi nước mưa. Tôi ra đi mà không còn ân hận gì nữa. Nhưng tôi không phải là Chris, tôi là cô gái đó, Susan, sử dụng ký ức của mình và nhật ký của anh ấy, cuốn nhật ký tôi tìm thấy một năm sau ngày anh ấy ra đi, viết ra những lời cuối cùng này.

Monkey Me sưu tầm và dịch

P.S. “Yêu là khi bạn cho đi cảm xúc, lòng đam mê, sự lãng mạn và bạn phát hiện ra rằng bạn vẫn yêu người đó”.

Bông hồng trên ve áo

24.12.2009
By
news , information,business,investment,helth news,business,politics news and information

Đêm mai là đêm Giáng sinh rồi. Ước gì trời rét hơn để hơi ấm của tình yêu được cảm nhận rõ hơn.  Ngày mai có thể có nhiều người cảm thấy buồn hơn vì họ vẫn phải đang đi tìm hơi ấm hay tiếc nuối vì họ đã không giữ được hơi ấm mà họ từng có. Có thể là một thoáng chạnh lòng, có thể một chút ghen tị, có thể cả một chai rượu rồi khóc rũ rượi. Người ta thường nói tình yêu gõ cửa vào lúc bạn không ngờ nhất, nhưng xin đừng bao giờ ngừng tìm kiếm. Cuộc sống luôn bắt ta phải lựa chọn, trong tình yêu cũng vậy. Hãy lắng nghe trái tim mình thật kỹ để bạn không bị thất vọng. Câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn thấy rằng luôn có phần thưởng tốt đẹp cho người biết lắng nghe tiếng gọi thật sâu ở bên trong mình và biết trân trọng giá trị của tâm hồn.

37886280_rose

Bông hồng trên ve áo

Sáu giờ kém sáu phút, chiếu đồng hồ hình tròn, lớn ở quầy thông tin tại nhà Ga Grand Central chỉ. Trung úy quân đội trẻ có dáng người cao vừa bước đến từ hướng đường ray ngẩng đầu lên với khuôn mặt rám nắng, mắt của anh nheo lại để nhìn cho chính xác giờ trên chiếc đồng hồ kia. Trái tim anh đập thình lịch làm anh bồn chồn ghê gớm bởi vì anh không thể kiểm soát được nó. Sáu phút nữa, anh sẽ gặp người phụ nữ, người đã chiếm một vị trí đặc biệt trong cuộc sống của anh trong suốt 13 tháng qua, người phụ nữ mà anh chưa hề gặp mặt, nhưng những lời nói của cô qua từng trang viết đã theo anh suốt thời gian đó và luôn luôn được anh ghi nhớ.

Anh cố ghé sát người vào quầy thông tin như anh có thể và chỉ đứng phía sau nhóm người đang xúm quanh những người thư ký quầy…..

Trung úy Blandford nhớ lại một đêm thật đặc biệt, một thời khắc tồi tệ nhất của trận chiến khi mà chiếc phi cơ của anh bị một đám chiếc Zero vây quanh. Anh đã nhìn thấy khuôn mặt gằn lên của một trong các phi công là kẻ thù của anh.

Trong một lá thư của mình, anh đã thú nhận với cô là anh thường cảm thấy sợ, và chỉ một vài ngày trước cuộc chiến, anh đã nhận được thư trả lời của cô. “Tất nhiên là anh sẽ sợ….tất cả những người đàn ông can đảm đều sợ. Vua David không biết sợ hay sao? Đó là lý do tại sao Ngài viết Bài thánh ca thứ 23 của mình. Lần tới anh nghi ngờ chính mình, tôi muốn anh nghe giọng nói của tôi kể lại cho anh nghe: “Đúng, mặc dù tôi sẽ đi qua thung lũng của những bóng ma, nhưng tôi sẽ không sợ ma quỷ vì Em luôn bên tôi.” Và anh đã nhớ; anh đã nghe được giọng nói mà anh chỉ tưởng tượng ra của cô, và điều đó đã giúp anh lấy lại được sức mạnh và những kỹ năng chiến đấu của mình.

Bây giờ anh sắp được nghe giọng nói thực sự của cô. Sáu giờ kém bốn phút. Khuôn mặt anh trở nên căng thẳng. Bên dưới mái nhà rộng lớn và được được trang trí bằng những hình ngôi sao, mọi người đang bước đi rất nhanh, giống như những sợi chỉ màu đang được dệt thành tấm vải màu xám. Một cô gái đi qua gần chỗ anh và Trung ý Blanford bắt đầu chú ý. Cô ấy đang đeo một bông hoa màu đỏ trên ve áo của chiếc áo véc của mình, nhưng đó là một bông đậu Hà lan xinh xắn màu đỏ sẫm, không phải là một bông hồng nhỏ như anh và cô đã thống nhất. Hơn nữa, cô gái này còn quá trẻ, chỉ khoảng 18 tuổi, trong khi Hollis Meynell đã nói với anh một cách thẳng thắn là cô ấy đã 30 tuổi. “Ồ, thì sao chứ?” anh tự trả lời “Mình cũng 32 mà.” Anh mới chỉ 29. Ký ức của anh trở về với cuốn sách đó – cuốn sách mà có thể chính Chúa đã đặt nó vào trong tay anh trong  số hàng trăm cuốn sách của thư viện Quân đội được gửi tới trại huấn luyện Florida. “Cảnh nô lệ của Con người” là tên cuốn sách; và trong suốt cuốn sách chỉ là những ghi chép của một phụ nữ. Anh vốn rất ghét kiểu viết-theo-thói quen, nhưng những lời nhận xét trong cuốn sách này lại khác. Anh đã không tin là một phụ nữ lại có thể nhìn thấu trái tim của một người đàn ông một cách tinh tế đến thế, cảm thông đến thế. Anh tìm thấy tên cô trên nhãn của cuốn sách: Hollis Maynell. Anh lật tìm cuốn danh bạ của thành phố New York và thấy địa chỉ của cô. Anh đã viết thư và cô đã trả lời. Ngày hôm sau, anh được chuyển đi nhưng họ vẫn tiếp tục viết cho nhau.

Trong 13 tháng, cô đã đáp lại một cách trung thành, và còn hơn là đáp lại. Khi mà thư anh chưa đến, cô vẫn viết cho anh, và bây giờ anh tin rằng mình đã yêu cô và cô cũng yêu anh.

Nhưng cô đã từ chối mọi lời cầu xin gửi ảnh của cô cho anh. Tất nhiên, điều này có vẻ rất tệ. Nhưng cô đã giải thích rằng: “Nếu tình cảm của anh dành cho em có thực và thật lòng, em trông như thế nào sẽ không quan trọng. Giả sử em đẹp, em sẽ luôn bị ám ảnh bởi cảm giác là anh đang tận dụng cơ hội này để viết cho em, và kiểu tình yêu như vậy làm em phát ốm. Giả sử em xấu (và anh phải chấp nhận là khả năng này là nhiều hơn). Lúc đó em sẽ luôn lo sợ là anh tiếp tục viết cho em chỉ bởi vì anh cô đơn và anh đang không có người nào khác. Không, đừng hỏi xin em ảnh. Khi anh đến New York, anh sẽ nhìn thấy em và anh có thể quyết định. Hãy nhớ, cả hai chúng ta đều được tự do dừng lại hay tiếp tục sau đó – cho dù chúng ta chọn lựa như thế nào…”

Sáu giờ kém một phút – anh vo mạnh điếu thuốc.

Trái tim của Trung úy Blandford nhảy dựng lên còn cao hơn cả chiếc phi cơ của anh khi cất cánh.

Một phụ nữ trẻ đang tiến về phía anh. Cô có dáng người cao và mảnh dẻ; mái tóc vàng hoe trải quăn ra phía sau từ đôi tai thanh tú. Mắt cô xanh như những bông hoa, đôi môi và chiếc cằm thể hiện một nét quyết đoán dịu dàng. Trong bộ đồ véc màu xanh nhạt, trông cô giống như mùa xuân sống dậy. Anh giật mình nhìn về phía cô gái, hoàn toàn quên không để ý là cô không đang đeo bông hồng bên ve áo, và khi anh dời chỗ, đôi môi cô cong lên, mỉm cười khiêu khích về phía anh.

“Đi với em, chàng lính?” cô thì thầm.

Không thể kiểm soát được, anh bước một bước tiến gần về phía cô gái. Vừa lúc ấy, anh nhìn thấy Hollis Maynell, cô đang đứng ngay phía sau cô gái, một phụ nữ chắc chắn đã ngoài 40, mái tóc đang ngả màu được che giấu dưới chiếc mũ đã rách. Cô ta trông quá mập; bàn chân với mắt cá chân dày đang thọc vào một đôi giày đế thấp. Nhưng cô lại đeo một bông hồng đỏ trên ve áo nhàu nát của chiếc áo khoác màu nâu.

Cô gái trong bộ đồ màu xanh bước nhanh đi.

Blandford cảm thấy như mình bị tách làm hai, anh muốn chạy theo cô gái biết bao, nhưng lòng khát khao được gặp người phụ nữ mà tâm hồn của cô đã thực sự cảm thông và chia sẽ với anh lại mãnh liệt biết bao; và cô đang đứng đó. Khuôn mặt mập mạp và nhợt nhợt của cô thật dịu dàng và chứa đầy cảm xúc; và bây giờ anh đã có thể nhìn rõ điều đó. Đôi mắt màu tro của cô có những tia nhìn ấm áp và chân thành.

Trung úy Blandford không hề do dự. Những ngón tay của anh nắm chặt lấy cuốn Cảnh nô lệ của Con người, một cuốn sách nhỏ, có bìa được bọc da màu xanh và đã nhàu nát – một tín hiệu để cô có thể nhận ra anh. Đây sẽ không phải là tình yêu, nhưng sẽ là một cái gì đó giá trị, một cái gì đó có lẽ còn giá trị hơn cả tình yêu – một tình bạn mà anh đã từng có và phải biết ơn về điều đó.

Anh chỉnh lại đôi vai rộng của mình cho vuông vắn, chào và đưa cuốn sách về phía người phụ nữ, mặc dù thậm chí trong khi nói anh cũng cảm thấy sốc vì sự cay đắng của sự thất vọng.

“Tôi là Trung úy John Blandford, và cô – cô là Meynell. Tôi rất vui là chúng ta đã có thể gặp nhau. Tôi có…có thể đưa cô đi ăn tối được không?”

Khuôn mặt người phụ nữ căng ra với một nụ cười rộng lượng “Ta không biết tất cả những chuyện này là thế nào, con trai.” Người phụ nữ trả lời. “Cô gái trẻ trong bộ đồ xanh – người mà vừa đi qua cậu – nài nỉ ta đeo bông hồng này trên chiếc áo khoác của ta. Và cô nói rằng nếu tôi được mời đi chơi với cậu, tôi sẽ bảo với cậu rằng cô ấy đang đợi cậu trong một nhà hàng lớn bên kia phố. Cô nói đây chỉ là một phép thử. Tôi có hai cậu con trai đang làm việc cho Chính phủ Hoa Kỳ và bản tôi cũng vậy, bởi vậy tôi đã không phiền khi được giúp đỡ cậu.”

Monkey Me sưu tầm, dịch và đặt lại tiêu đề.

P.S. “Tình yêu đến với những ai vẫn còn hy vọng dù họ đã từng thất vọng, đến với những ai vẫn tin dù họ đã từng bị phản bội, đến với những ai vẫn yêu dù họ bị tổn thương sâu sắc trước đó.”

Đôi giầy

21.12.2009
By
news , information,business,investment,helth news,business,politics news and information

Chuyên mục “Câu chuyện cuộc sống’ xin tiếp tục với một bài viết chỉ vừa hơn trăm chữ. Câu chuyện có thật kể về hành động của một vĩ nhân, một anh hùng dân tộc của người Ấn Độ. Một hành động đơn giản và không đòi hỏi nhiều sức lực, nhưng lại chứa trong đó là cả một tấm lòng luôn nghĩ cho người khác. Đâu phải làm những điều quá lớn lao để trở nên vĩ đại. Đôi khi nó chỉ như câu chuyện dưới đây mà thôi.

Mohandas Karamchand Gandhi

Mohandas Karamchand Gandhi

Đôi giầy

Có một lần khi mà Gandhi vừa bước lên một con tàu, thì một chiếc giày của ông bị tuột ra và rơi xuống đường ray. Ông không thể lấy lại chiếc giày bởi vì đoàn tàu đang chạy. Trước sự sửng sốt của những người bạn, Gandhi bình tĩnh tháo chiếc giày còn lại và ném ngược trở lại phía đường ray để nó rơi gần chỗ chiếc giầy trước. Những hành khách đi cùng tàu hỏi sao ông lại làm như vậy, Gandhi cười và đáp “người đàn ông nghèo khổ nào nhặt được đôi giày trên đường ray khi đó sẽ có đủ cả một đôi để dùng”.

Monkey Me

P.S “Nếu bạn xét đoán người khác, bạn sẽ không có thời gian để yêu họ” :)

Cha đã quên

16.12.2009
By
news , information,business,investment,helth news,business,politics news and information

Chuyên mục “Câu chuyện cuộc sống’ xin được tiếp tục với câu chuyện thứ hai kể về người cha. Hình ảnh người cha trong mỗi người chúng ta có thể khác nhau. Họ có thể là người anh hùng, người bạn, và thật không may cũng có thể là nỗi ám ảnh. Nhưng được sinh ra đã là điều may mắn rồi. Chúng ta đã phải chiến đấu với hàng triệu ‘tinh binh’ khác trước khi gặp được cái kết hợp để tạo ra chúng ta. Không thể phủ nhận rằng họ là một phần để tạo ra chúng ta. Câu chuyện dưới đây được trích trong cuốn sách ‘Đắc nhân tâm’ của Dale Carnegie, một cuốn sách tuyệt vời về đối nhân xử thế. Tôi đã đọc lại bài này nhiều lần. Và lần nào cảm xúc cũng đều giống nhau. Hy vọng câu chuyện sẽ mang lại cho các bạn những rung động chân thật.

CHA ĐÃ QUÊN

(W. Livingston Larnved)

Con trai yêu quý, con hãy nghe những lời ân hận của cha đây. Cha đã lẻn vào phòng con khi con đang chìm vào giấc ngủ trẻ thơ. Nhìn kìa, một tay con đặt dưới gò má, những lọn tóc hung đẫm mồ hôi bám chặt vào vầng trán ẩm ướt. Chỉ cách đây vài phút thôi, khi cha ngồi trong phòng đọc sách và xem lại bài viết của mình, nỗi ân hận chợt dâng ngập hồn cha. Và cha đã chạy ngay đến phòng con để nói lời xin lỗi.

Con ơi, cha đã tức giận, quát mắng khi con cầm khăn lau mặt qua quýt trong lúc thay quần áo đi học, lúc con để đôi giày dơ bẩn hay thấy con vứt vật dụng lung tung trong nhà.

Cha luôn chăm chăm nhìn thấy toàn là lỗi lầm của con. Buổi sáng cha thấy con không ngăn nắp khi ngủ dậy, lại còn ăn uống vội vàng và lấy một lúc quá nhiều thức ăn vào đĩa. Vì chỉ nhìn thấy lỗi lầm nên khi con chào cha xin phép ra ngoài chơi, cha chỉ cau mày và trả lời cộc lốc không chút thiện cảm: “Hừm! Liệu mà về sớm đấy!”.

Buổi chiều cha cũng tức giận với những sơ suất của con. Khi thấy vớ của con rách, cha đã làm con phải mất mặt trước bạn bè khi lôi con về nhà. Con thật sự đã làm cha rất giận dữ vì đã không tiết kiệm, không chịu giữ gìn những món đồ mà cha đã phải vất vả làm việc và dành dụm mua cho con.

Khi cha đang đọc báo, con rụt rè bước tới ngước nhìn cha với anh mắt ngây thơ, trong sáng, cha lại quát lên: “Con muốn cái gì?. Và trái tim cha đã xúc động biết dường nào khi con chỉ im lặng chạy đến, vòng đôi tay bé bỏng ôm cổ cha thật chặt với tất cả yêu thương, trìu mến rồi lại chạy thật nhanh ra ngoài.

Con thương yêu!

Con có biết không, tờ báo đã rời khỏi tay cha trong yên lặng và một nỗi sợ hãi lẫn đau xót nghẹn ngào xâm chiếm cõi lòng cha. Cha đã làm gì thế này? Cha đã biến mình thành một người cha suốt ngày chỉ săm soi tội lỗi của con mình. Một người cha chỉ toàn tìm kiếm những cái xấu của con như là một đứa trẻ ư? Cha chỉ muốn con phải thế này, thế nọ, cha chỉ muốn con phải cư xử như người lớn. Cha đã đo con bằng cây thước dành cho một người trưởng thành, bằng cả những năm tháng tuổi đời và trải nghiệm già dặn của cha.

Con yêu của cha!

Trong khi cha nhìn con bằng đôi mắt già cỗi và muộn phiền, đầy thành kiến, soi mói ấy, cha chẳng thèm biết đến những cái tốt, điều hay và sự chân thành, hồn nhiên trong tư chất của con. Trái tim nhỏ bé của con nồng ấm và to lớn như ánh rạng đông đang tặng bao tia nắng ấm cho những ngọn đồi bao la. Con đã hồn nhiên lao vào hôn chúc cha ngủ ngon mà không hề vướng bận việc cha đã la mắng con cả ngày và hằn học với con vì những lý do không chính đáng.

Con thương yêu!

Cha không thể đợi thêm được nữa. Cha phải nhanh chóng bước đến bên con, quỳ xuống cạnh chiếc giường nhỏ bé và nhìn gương mặt thơ ngây của con trong giấc ngủ với một niềm ân hận vô cùng.

Có thể, con còn quá bé bỏng để hiểu biết những cảm xúc đang tràn ngập trong lòng cha. Cha hứa với con, ngay từ giờ phút này, cha sẽ trở lại là người cha đích thực và luôn biết trân trọng tình yêu của con ngay cả trong những giây phút nóng giận bừng bừng. cha sẽ là người bạn trung thành của con, sẽ đau khổ khi con gặp bất hạnh, sẽ cười vui khi con gặp may mắn, sung sướng. Cha sẽ cắn chặt môi để không thốt ra những lời gắt gỏng mỗi khi con quỷ giận dữ trỗi dậy trong lòng cha. Cha sẽ tự bảo mình rằng con vẫn còn bé bỏng.

Ôi, hình như cha đã nhìn đứa con thơ dại của cha như nhìn một người trưởng thành thực sự. Giờ đây, nhìn con cuộn mình trong chăn và mệt mỏi ngủ yên trên chiếc giường bé xíu, cha chợt nhận ra rằng con chỉ là một đứa trẻ thơ ngây. Sáng sáng, con vẫn nũng nịu trong vòng tay trìu mến của mẹ. Mái tóc tơ mềm mại của con còn vướng víu trên bờ vai mẹ, cần được che chở trong cảm giác được yêu thương. Vậy mà, cha đã đòi hỏi con quá nhiều…

Monkey Me

P.S. Hãy cảm nhận tình cảm của một người cha và người chồng trong bài hát “My Papa” của Paul Anka nhé. Tôi tin các bạn sẽ thích.

“Mẹ, tại sao mẹ lại khóc?”

15.12.2009
By
news , information,business,investment,helth news,business,politics news and information

Chuyên mục “Câu chuyện cuộc sống’ này được lấy ý tưởng từ một người bạn đã và đang thân thiết từ thưở chân ướt, chân ráo bước vào cổng trường đại học – anh Hoàng Ngọc Linh. Ở đây Monkey Me xin được chia sẻ với các bạn những câu chuyện hay được sưu tầm, hay được Monkey Me tự dịch. Xin được bắt đầu với câu chuyện bằng chữ cái “M’, một chữ cái được dùng trong hầu hết mọi ngôn ngữ khi nói về ‘Mẹ”. Thật lạ kỳ phải không?. Đây là câu chuyện do Monkey Me tự dịch, và nó đã ít nhất từng được đăng ở trang blog của một người bạn đặc biệt. Hãy để lại comment hay chia sẻ những câu chuyện hay của các bạn nhé.

Mẹ, tại sao mẹ lại khóc?”

“Tại sao mẹ lại khóc”, một cậu bé hỏi mẹ của mình.

“Bởi vì mẹ là một phụ nữ” người mẹ trả lời cậu con trai của mình.

“Con không hiểu”, cậu bé nói.

Mẹ cậu bé chỉ hôn con và nói, “Và con sẽ không bao giờ hiểu đâu”……..

Sau đó cậu bé lại hỏi cha mình, “Tại sao mẹ lại khóc khi chẳng có lý do gì vậy hả ba?”

“Tất cả phụ nữ đều khóc vì chẳng lý do gì cả” đó là tất cả những gì mà nguời cha có thể nói với cậu bé….

Cậu bé lớn lên trở thành một chàng thanh niên thực thụ, vẫn băn khoăn tự hỏi vì sao phụ nữ lại khóc…Cuối cùng, anh quyết định gọi điện cho Chúa; khi Chúa nhấc máy, chàng thanh niên hỏi, “Thưa Chúa, vì sao phụ nữ lại có thể khóc dễ dàng như vậy?”

Chúa nói…Khi ta tạo ra người phụ nữ họ phải thật đặc biệt.

Ta tạo cho họ có đôi vai đủ khỏe để có thể chống đỡ được sức nặng của thế giới, nhưng đủ dịu dàng để mang lại sự an ủi…

Ta ban cho họ sức mạnh bên trong để chịu đựng sự sinh nở và sự cự tuyệt mà rất nhiều lần do những đứa trẻ của họ mang lại…

Ta ban cho họ sự cứng rắn để giúp họ tiếp tục bước đi khi mọi người khác đã từ bỏ và để chăm sóc gia đình mình dù ốm đau hay mệt mỏi mà không hề phàn nàn…

Ta ban cho họ sự nhạy cảm để họ có thể yêu những đứa con của mình trong bất kỳ hoàn cảnh nào, dù có lúc đứa trẻ của họ làm họ bị tổn thưởng ghê gớm…

Ta ban cho họ sức mạnh để luôn ở bên cạnh chồng mình dù cho người chồng của họ có khiếm khuyết và ta tạo ra họ từ cái xương sườn của người đàn ông để họ có thể bảo vệ cho trái tim của anh ta…

Ta ban cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng tốt không bao giờ làm tổn thương vợ mình, chỉ đôi khi thử sức mạnh và lòng quyết tâm để có thể đứng bên cạnh họ mà không nao núng mà thôi.

Ta ban cho họ nước mắt để họ có thể khóc, và họ chỉ sử dụng khi nào cần thiết. Đó là điểm yếu duy nhất của họ….Đó là những giọt nước mắt của loài người…

Monkey Me dịch.