Chuyên mục “Câu chuyện cuộc sống’ xin tiếp tục với một bài viết chỉ vừa hơn trăm chữ. Câu chuyện có thật kể về hành động của một vĩ nhân, một anh hùng dân tộc của người Ấn Độ. Một hành động đơn giản và không đòi hỏi nhiều sức lực, nhưng lại chứa trong đó là cả một tấm lòng luôn nghĩ cho người khác. Đâu phải làm những điều quá lớn lao để trở nên vĩ đại. Đôi khi nó chỉ như câu chuyện dưới đây mà thôi.
Mohandas Karamchand Gandhi
Đôi giầy
Có một lần khi mà Gandhi vừa bước lên một con tàu, thì một chiếc giày của ông bị tuột ra và rơi xuống đường ray. Ông không thể lấy lại chiếc giày bởi vì đoàn tàu đang chạy. Trước sự sửng sốt của những người bạn, Gandhi bình tĩnh tháo chiếc giày còn lại và ném ngược trở lại phía đường ray để nó rơi gần chỗ chiếc giầy trước. Những hành khách đi cùng tàu hỏi sao ông lại làm như vậy, Gandhi cười và đáp “người đàn ông nghèo khổ nào nhặt được đôi giày trên đường ray khi đó sẽ có đủ cả một đôi để dùng”.
Monkey Me
P.S “Nếu bạn xét đoán người khác, bạn sẽ không có thời gian để yêu họ”
Từ khi sinh nó ra, cái blog này nè, Monkey Me đã tự hứa với mình là phải cập nhật nó hàng ngày. Vậy mà khi nó mới được 5 ngày tuổi tính đến nay (tớ ‘đẻ’ nó ra vào ngày 12/12/2009, hoàn toàn một mình vượt cạn ), thì tớ đã phải bỏ rơi nó ít nhất là hai ngày, tính từ lúc này và ngày mai. Tối nay tớ cũng lỗi hẹn với cả trận Chung kết bóng đá Nam nữa. Không còn cách nào khác vì có một việc quan trọng hơn nhiều mà tớ phải làm ngay sau khi viết bài này. Monkey Me hứa sẽ lại sớm tiếp tục cập nhật blog với những bài viết thú vị để các bạn thưởng thức nhé.
Những hình ảnh dưới đây xin được dành tặng bạn Lavender, một người rất thích hoa oải hương.
Ruộng hoa oải hương
Cành hoa oải hương
Bó hoa oải hương nhỏ
Đẹp nhỉ?
Đẹp thế
Monkey Me
P.S. “Hãy dọn đến sống ở trái tim anh, em không phải trả tiền thuê đâu“.
Chuyên mục “Câu chuyện cuộc sống’ xin được tiếp tục với câu chuyện thứ hai kể về người cha. Hình ảnh người cha trong mỗi người chúng ta có thể khác nhau. Họ có thể là người anh hùng, người bạn, và thật không may cũng có thể là nỗi ám ảnh. Nhưng được sinh ra đã là điều may mắn rồi. Chúng ta đã phải chiến đấu với hàng triệu ‘tinh binh’ khác trước khi gặp được cái kết hợp để tạo ra chúng ta. Không thể phủ nhận rằng họ là một phần để tạo ra chúng ta. Câu chuyện dưới đây được trích trong cuốn sách ‘Đắc nhân tâm’ của Dale Carnegie, một cuốn sách tuyệt vời về đối nhân xử thế. Tôi đã đọc lại bài này nhiều lần. Và lần nào cảm xúc cũng đều giống nhau. Hy vọng câu chuyện sẽ mang lại cho các bạn những rung động chân thật.
CHA ĐÃ QUÊN
(W. Livingston Larnved)
Con trai yêu quý, con hãy nghe những lời ân hận của cha đây. Cha đã lẻn vào phòng con khi con đang chìm vào giấc ngủ trẻ thơ. Nhìn kìa, một tay con đặt dưới gò má, những lọn tóc hung đẫm mồ hôi bám chặt vào vầng trán ẩm ướt. Chỉ cách đây vài phút thôi, khi cha ngồi trong phòng đọc sách và xem lại bài viết của mình, nỗi ân hận chợt dâng ngập hồn cha. Và cha đã chạy ngay đến phòng con để nói lời xin lỗi.
Con ơi, cha đã tức giận, quát mắng khi con cầm khăn lau mặt qua quýt trong lúc thay quần áo đi học, lúc con để đôi giày dơ bẩn hay thấy con vứt vật dụng lung tung trong nhà.
Cha luôn chăm chăm nhìn thấy toàn là lỗi lầm của con. Buổi sáng cha thấy con không ngăn nắp khi ngủ dậy, lại còn ăn uống vội vàng và lấy một lúc quá nhiều thức ăn vào đĩa. Vì chỉ nhìn thấy lỗi lầm nên khi con chào cha xin phép ra ngoài chơi, cha chỉ cau mày và trả lời cộc lốc không chút thiện cảm: “Hừm! Liệu mà về sớm đấy!”.
Buổi chiều cha cũng tức giận với những sơ suất của con. Khi thấy vớ của con rách, cha đã làm con phải mất mặt trước bạn bè khi lôi con về nhà. Con thật sự đã làm cha rất giận dữ vì đã không tiết kiệm, không chịu giữ gìn những món đồ mà cha đã phải vất vả làm việc và dành dụm mua cho con.
Khi cha đang đọc báo, con rụt rè bước tới ngước nhìn cha với anh mắt ngây thơ, trong sáng, cha lại quát lên: “Con muốn cái gì?. Và trái tim cha đã xúc động biết dường nào khi con chỉ im lặng chạy đến, vòng đôi tay bé bỏng ôm cổ cha thật chặt với tất cả yêu thương, trìu mến rồi lại chạy thật nhanh ra ngoài.
Con thương yêu!
Con có biết không, tờ báo đã rời khỏi tay cha trong yên lặng và một nỗi sợ hãi lẫn đau xót nghẹn ngào xâm chiếm cõi lòng cha. Cha đã làm gì thế này? Cha đã biến mình thành một người cha suốt ngày chỉ săm soi tội lỗi của con mình. Một người cha chỉ toàn tìm kiếm những cái xấu của con như là một đứa trẻ ư? Cha chỉ muốn con phải thế này, thế nọ, cha chỉ muốn con phải cư xử như người lớn. Cha đã đo con bằng cây thước dành cho một người trưởng thành, bằng cả những năm tháng tuổi đời và trải nghiệm già dặn của cha.
Con yêu của cha!
Trong khi cha nhìn con bằng đôi mắt già cỗi và muộn phiền, đầy thành kiến, soi mói ấy, cha chẳng thèm biết đến những cái tốt, điều hay và sự chân thành, hồn nhiên trong tư chất của con. Trái tim nhỏ bé của con nồng ấm và to lớn như ánh rạng đông đang tặng bao tia nắng ấm cho những ngọn đồi bao la. Con đã hồn nhiên lao vào hôn chúc cha ngủ ngon mà không hề vướng bận việc cha đã la mắng con cả ngày và hằn học với con vì những lý do không chính đáng.
Con thương yêu!
Cha không thể đợi thêm được nữa. Cha phải nhanh chóng bước đến bên con, quỳ xuống cạnh chiếc giường nhỏ bé và nhìn gương mặt thơ ngây của con trong giấc ngủ với một niềm ân hận vô cùng.
Có thể, con còn quá bé bỏng để hiểu biết những cảm xúc đang tràn ngập trong lòng cha. Cha hứa với con, ngay từ giờ phút này, cha sẽ trở lại là người cha đích thực và luôn biết trân trọng tình yêu của con ngay cả trong những giây phút nóng giận bừng bừng. cha sẽ là người bạn trung thành của con, sẽ đau khổ khi con gặp bất hạnh, sẽ cười vui khi con gặp may mắn, sung sướng. Cha sẽ cắn chặt môi để không thốt ra những lời gắt gỏng mỗi khi con quỷ giận dữ trỗi dậy trong lòng cha. Cha sẽ tự bảo mình rằng con vẫn còn bé bỏng.
Ôi, hình như cha đã nhìn đứa con thơ dại của cha như nhìn một người trưởng thành thực sự. Giờ đây, nhìn con cuộn mình trong chăn và mệt mỏi ngủ yên trên chiếc giường bé xíu, cha chợt nhận ra rằng con chỉ là một đứa trẻ thơ ngây. Sáng sáng, con vẫn nũng nịu trong vòng tay trìu mến của mẹ. Mái tóc tơ mềm mại của con còn vướng víu trên bờ vai mẹ, cần được che chở trong cảm giác được yêu thương. Vậy mà, cha đã đòi hỏi con quá nhiều…
Monkey Me
P.S. Hãy cảm nhận tình cảm của một người cha và người chồng trong bài hát “My Papa” của Paul Anka nhé. Tôi tin các bạn sẽ thích.
Chắc hẳn đã có đôi lần bạn băn khoăn tự hỏi không biết là mình sinh vào ngày thứ mấy trong tuần, đúng không? Có thể bạn sẽ hỏi bố mẹ, hay ông bà. Nhưng câu trả lời bạn thường nhận được là ‘hình như’ là vào ngày thứ……, hay à vào ngày thứ……, nhưng mà bố/mẹ hay ông/bà không chắc lắm đâu. Thay vì phải hỏi để rồi nhận được câu trả lời không thể chắc chắn, bạn có thể sử dụng cách dưới đây để tính xem cái ngày mà hôm bạn chui từ khỏi lòng mẹ ra với cái thế giới chết tiệt này là ngày nào. . Xin lưu ý là thủ thuật dưới đây chỉ giúp bạn tính được các ngày trong thế kỷ 20 (1900 – 2000) thôi nhé. Thực ra có cả cách tính được các ngày của thế kỷ 21, nhưng xin phép được chia sẻ sau với các bạn. Và….đây là những bước mà các bạn sẽ làm:
Bước 1) Viết xuống hai chữ số cuối cùng của năm mà bạn được sinh ra. Đặt là A.
Bước 2) Chia số đó, tức số A cho 4. Bỏ đi số dư nếu có. Gọi đáp số này, bỏ đi số dư, là B.
Bước 3) Tìm số cho tháng mà bạn sinh ra ở bảng bên dưới (Bảng các tháng). Đặt là C.
Bước 4) Ồ, ngày bạn sinh ra, đặt là D. (nếu bạn sinh ngày 12, thì D sẽ là 12.)
Bước 5) Bây giờ bạn hãy lấy A + B + C + D. Chia tổng này cho 7. Số dư mà bạn có được chính là chìa khóa để bạn biết được đó là ngày nào trong tuần.
Bước 6) Trong bảng các ngày bên dưới, hãy dùng số dư mà bạn có được từ phép tính để đối chiếu xem bạn sinh vào ngày thứ mấy trong tuần (chẳng hạn sau khi lấy tổng của A+B+C+D chia cho 7, Monkey Me được con số là 16,29, thì số dư sẽ là 2, và đối chiếu với ‘Bảng các ngày’, thì Monkey Me biết được là mình sinh vào ngày thứ Hai).
Dưới đây là những sự thật còn lạ kỳ hơn cả những điều hư cấu về tổng thống Mỹ Abraham Lincoln và John F.Kennedy. Có câu đố ở cuối trang, ai đoán được sớm nhất, Monkey Me xin gửi tặng một phong Sôcôla Bỉ chính hiệu.
Abraham Lincoln được bầu vào Quốc hội Mỹ năm 1846.
John F. Kennedy được bầu vào Quốc hội Mỹ năm 1946.
Abraham Lincoln được bầu làm Tổng thống Mỹ năm 1860.
John F. Kennedy được bầu làm Tổng thống Mỹ năm 1960.
Tên của Lincoln và Kennedy đều có 7 chữ cái.
Cả hai đều đặc biệt quan tâm đến vấn đề nhân quyền.
Hai người vợ của hai người đều mất con khi sống ở Nhà trắng.
Cả hai đều bị ám sát vào ngày Thứ Sáu.
Cả hai đều bị bắn vào đầu.
Thư ký của Lincoln tên là Kennedy.
Thư ký của Kennedy tên là Lincoln.
Cả hai đều bị ám sát bởi người miền Nam.
Cả hai người kế vị đều là người miền Nam.
Cả hai người kế vị đều có tên là Johnson.
Andrew Johnson, kế vị Lincoln, sinh năm 1808.
Lyndon Johnson, kế vị Kennedy, sinh năm 1908.
John Wilkes Booth, kẻ ám sát Lincoln, sinh năm 1839.
Lee Harvey Oswald, kẻ ám sát Kennedy, sinh năm 1939.
Tên của cả hai kẻ ám sát đều trở nên nổi tiếng.
Tên của cả hai kẻ ám sát đều có 15 chữ cái.
Lincoln bị bắn ở một rạp hát mang tên ‘Ford.’ (tên một tổng thống khác)
Kennedy bị bắn trong một chiếc xe mang tên ‘Lincoln.’
Booth chạy khỏi rạp hát và bị bắt trong một nhà kho.
Oswald chạy khỏi một nhà kho và bị bắt trong một rạp hát.
Booth và Oswald đều bị ám sát trước khi xét xử.
Và đây là kẻ hay gây chuyện…
Một tuần trước khi Lincoln bị ám sát, ông đang ở Monroe, Maryland.
Một tuần trước khi Kennedy bị ám sát, ông đang ở………………………….
Ai điền được vào chỗ trống ở trên, xin vui lòng gửi phàn hồi vào bài viết. Ai có câu trả lời đúng nhất và phản hồi sớm nhất, Monkey Me xin được gửi tặng một phong kẹo Sôcôla Bỉ chính hiệu, đủ ngọt và đủ đắng. Khi phản hồi xin vui lòng cung cấp cả thông tin liên hệ nhé. Thanks a million!